Chương 49

“Diệp Sách, đừng giả vờ với tao, tao hỏi mày có phải gần đây lại gây họa gì rồi không?” Diệp Huyền vừa nghe thấy giọng điệu của Diệp Sách thì liền tức giận.

“Ông muốn nói việc tôi bị dao đâm bị thương phải vào bệnh viện hay là đánh bạn học ở nhà vệ sinh của trường học?” Diệp Sách bình đạm mở miệng, giống như đang trần thuật: “Không phải ông đã sớm sắp xếp tai mắt ở bên này điều tra rồi sao? Tai mắt của ông còn hiểu rõ tôi hơn cả tôi, tôi kiến nghị ông trực tiếp hỏi bọn họ là được rồi, không cần hao tâm tốn sức mà hỏi tôi.”

Nói xong, Diệp Sách cười khẽ một tiếng: “Tôi không ngờ ông là người thích tự chuốc nhục nhã vào người như vậy đấy.”

Nghe được lời châm chọc của Diệp Sách, dường như Diệp Huyền cũng không kinh ngạc, có vẻ là đã sớm nghe quen rồi: “Tao chỉ đang nhắc nhở mày đừng có quên thân phận của bản thân, mỗi lời nói hành động của mày đều có liên quan đến tao, tao không muốn nhận thêm điện thoại từ đồn cảnh sát nữa, rất mất mặt.”

“Ông còn biết mất mặt à? Vậy lúc trước làm chuyện mất mặt như vậy làm gì?” Diệp Sách mở miệng đáp trả.

“Diệp Sách, tao mong mày nhớ kỹ thân phận của chính mình, tao là ba của mày, vĩnh viễn có tư cách dạy dỗ mày.” Giọng nói của Diệp Huyền đã bắt đầu không bình tĩnh, thậm chí còn mất đi dáng vẻ vừa rồi, trực tiếp mắng vào trong điện thoại.

Diệp Sách nghe thấy giọng nói của Diệp Huyền từ đầu bên kia, hắn có thể cảm nhận được sự tức giận của ông ta, mỗi lần nhắc đến chuyện đó, Diệp Huyền đều như vậy, nhưng cũng khó trách, dù sao thì chuyện đó cũng được coi là một vết nhơ trong đời Diệp Huyền.

Diệp Sách đã tắm rửa xong, nhưng Diệp Huyền vẫn còn đang mắng, Diệp Sách hừ một tiếng, không kiên nhẫn mở miệng: “Nếu ông gọi chỉ để mắng tôi thì tôi khuyên ông vẫn nên nghỉ ngơi đi, tốn công vô ích.”

“Diệp Sách, tao cảnh cáo mày, không được làm những chuyện mất mặt kia nữa, tao không muốn toàn bộ danh dự của nhà họ Diệp đều mất trong tay mày.”

Diệp Sách vừa cầm điện thoại vừa rót cho mình một ly nước, hắn nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ sát đất, ánh mắt bất định, một tiếng cười nhạo phát ra từ trong miệng: “Danh dự? Nhà họ Diệp còn có danh dự? Không phải đã mất từ 17 năm trước rồi à?”

Tiếng đồ sứ bị đập vỡ truyền đến từ trong điện thoại, Diệp Sách đưa điện thoại ra xa lỗ tai.

“Diệp Sách, mày nhớ cho kỹ, mày họ Diệp, không phải họ Bạch.” Giọng nói lạnh lùng của Diệp Huyền truyền đến, mang theo vẻ uy hiếp.

“Thì ra tôi họ Diệp à? Tôi còn tưởng rằng nhà họ Diệp chỉ có một đứa con trai là Diệp Vũ thôi đấy, vậy thật đúng là phải cảm ơn ông Diệp vẫn còn có thể nhớ đến tôi rồi.” Diệp Sách trào phúng, quả thực phát huy sự mỉa mai đến cực hạn, ngay khi Diệp Huyền mở miệng muốn mắng tiếp, Diệp Sách đã cúp máy.

Diệp Sách nhìn màn hình điện thoại tối đi, khẽ hừ một tiếng: “Ngu ngốc.”

Cuối tuần luôn trôi qua rất nhanh, Thời Trạch vốn chỉ cần một thời gian rất ngắn để hoàn thành bài tập, hơn nữa ký ức kiếp trước vẫn còn, thời gian làm bài tập quả thực ngắn lại một nửa, mà hậu quả của việc này chính là Thời Trạch ăn không ngồi rồi suốt cuối tuần, nhưng vẫn phải xây dựng hình ảnh bận rộn trước mặt mẹ.

Vì để né tránh mẹ của mình, cuối tuần Thời Trạch sẽ luôn lấy cớ ra ngoài đi dạo, trùng hợp là hôm nay Lâm Thư có việc bận, Thời Trạch càng có cơ hội đi qua đi lại trên phố, nhưng cậu lại không ngờ rằng đi dạo một chút đã đến trước cửa tiệm net.

Thời Trạch nhìn tiệm net, dở khóc dở cười, cậu nhẹ mắng chính mình một tiếng.

Rõ ràng là đã thành niên, nhưng lại muốn trải nghiệm chút thống khổ thời còn là trẻ vị thành niên.

Thời Trạch nhìn poster Liên Minh Huyền Thoại của tiệm net, thở dài một hơi đầy bất đắc dĩ, sau đó mắng “Mẹ nó” một tiếng, tức hộc máu rời đi.

Năm phút sau, một chàng trai mặc đồ đen, đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai đi vào cửa tiệm net.

Thời Trạch đè thấp mũ lưỡi trai của mình, việc tiến vào đây không thể hoàn toàn trách cậu, là do poster ở cửa quá mức hấp dẫn.

Lại là những trận chiến căng thẳng. Bởi vì buổi chiều hôm nay vợ chồng Lâm Thư đi nơi khác có việc, đêm nay không về nhà, cho nên Thời Trạch cũng buông thả chính mình, trực tiếp ở lại tiệm net đến 12 giờ đêm mới đi theo đèn đường mơ hồ về nhà.

Thời Trạch cau mày xoa huyệt thái dương, cũng không biết là làm sao, vừa rồi ở tiệm net cậu vẫn luôn cảm thấy hơi đau đầu, nhưng cậu cũng chỉ coi như bản thân chơi game quá lâu nên tạm thời chưa thể thích ứng thôi.

Hiện giờ Nam Thanh đã bắt đầu vào mùa đông, tháng 11 dần dần chuyển lạnh. Giữa đêm, trên đường gần như không có người, chỉ có lẻ loi vài cái đèn đường đang chiếu sáng đường về nhà cho người đi đêm. Sau khi ra khỏi tiệm net, gió lạnh ập thẳng vào người Thời Trạch khiến cậu không tự chủ được mà ôm lấy áo khoác, cậu khịt cái mũi rồi hứng gió lạnh đi ra ngoài.