Chương 48

Nghĩ đến Diệp Sách luôn im lặng với tình cảm lại vì chuyện này mà mở miệng hỏi cậu, trái tim Thời Trạch đập nhanh đến mức không thể khống chế.

Điều này không phải có nghĩa là những gì cậu làm vẫn có ảnh hưởng tới Diệp Sách sao?

“Thì...” Diệp Sách nắm chặt quyển sách Toán trên bàn theo bản năng, bởi vì quá mức căng thẳng, bản thân Diệp Sách cũng không phát hiện quyển sách Toán đã bị mình niết đến mức tạo thành nếp.

Thời Trạch nhẹ nhàng liếc động tác trên tay Diệp Sách, sau đó rời tầm mắt.

Cậu bình tĩnh trả lời: “Bạn học cấp hai.”

Thời Trạch chỉ nói một câu này, sau đó không bổ sung gì thêm.

Diệp Sách có được đáp án rồi thì nhìn Thời Trạch rất lâu, nhưng vẫn không nói gì.

“Cảm tình của hai người khá tốt.” Cuối cùng, Diệp Sách chỉ ngượng ngùng nói câu này.

Thời Trạch thấy được ánh mắt trốn tránh của Diệp Sách, cậu không ngờ rằng lại như thế này, Diệp Sách vậy mà vẫn che giấu tình cảm của chính mình.

Quả thực là một tên ngốc mà! Không biết biểu đạt tình cảm cho đàng hoàng sao! Mẹ nó!

Thời Trạch tức giận đến mức thầm mắng Diệp Sách.

Thời Trạch mở miệng trong sự tức giận: “Đúng là cảm tình khá tốt, quen biết từ hồi cấp hai, khi đó vẫn luôn ngồi cùng bàn, cậu ấy còn mang đồ ăn đến cho tôi, cậu muốn ăn không?”

Thời Trạch nói xong liền đặt gói que cay trong cặp sách lên bàn Diệp Sách.

Diệp Sách nhìn đồ ăn đến từ “tình địch” mà Thời Trạch đặt trên bàn mình, cảm giác khó chịu trong lòng lập tức leo cao đến đỉnh điểm, cảm giác này giống như là một giống đực có khả năng uy hiếp đang đi vào địa bản của hắn nhưng hắn lại không thể để tâm vậy.

Khi Thời Trạch đặt que cay lên bàn Diệp Sách, đầu óc của cậu cũng không quá tỉnh táo, cậu nhìn que cay trên bàn, có chút xấu hổ mà che kín mặt.

Vì sao cậu lại làm chuyện như vậy chứ, quang minh chính đại đặt đồ vật của tình địch trước mặt Diệp Sách, khiến Diệp Sách không thoải mái trong lòng, quả thực giống như mấy cặp đôi gà bông đang cãi nhau vậy.

Thời Trạch tức muốn hộc máu, chửi bậy trong lòng một tiếng. Tuy rằng muốn thu hồi lời nói vừa rồi, nhưng nghĩ đến hành động khi nãy, Thời Trạch chỉ hận không thể đào một cái lỗ rồi chui xuống.

Diệp Sách không hiểu chuyện, sao bản thân cậu cũng không hiểu chuyện theo chứ?

“Không cần, tôi không ăn.” Giọng nói của Diệp Sách vang lên từ bên cạnh.

Suốt buổi học hôm nay, Diệp Sách đều không mở miệng nói chuyện, nhưng vẫn làm bài tập Thời Trạch đưa, chỉ là... Thảm không nỡ nhìn.

Thời Trạch nhìn thoáng qua bài thi toàn màu bút đỏ của Diệp Sách, cậu thở dài một hơi: Xem ra phải sắp xếp lại kế hoạch học tập cho bạn cùng bàn ngu ngốc này rồi.

Mấy ngày kế tiếp, Thời Trạch sắp xếp kế hoạch cho Diệp Sách, Diệp Sách cũng đi theo Thời Trạch, chỉ là hiệu quả vô cùng nhỏ.

***

Thủ đô, nhà họ Diệp.

Trong một căn phòng rộng lớn, người phụ nữ nhìn bản báo cáo điều tra trên tay mình, sau đó lạnh lùng hừ một tiếng: “Anh nói nó đột nhiên bắt đầu học tập?”

Người đứng trước mặt trả lời: “Đúng vậy thưa bà chủ, đây là báo cáo mấy ngày hôm trước, hình như là sau khi thi được hạng chót thì cậu ta bắt đầu nghiêm túc học tập.”

Kỳ Dao cầm báo cáo trong tay, đi tới trước cửa sổ sát đất, bà ta nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, giọng điệu rất khinh thường: “Lần nào mà nó không phải hạng chót chứ? Nó như vậy mà còn muốn tranh với con trai của tôi sao?”

Tên tay sai đứng ở phía sau người phụ nữ khom lưng, cung kính trả lời: “Đúng vậy, cũng không biết Diệp Sách bị làm sao, sau kỳ thi vừa rồi liền bắt đầu học tập, mà bạn cùng bàn hạng nhất khối vẫn luôn giúp cậu ta, nhưng nghe nói thành tích vẫn như vậy.”

Kỳ Dao như vừa nghe được một chuyện rất buồn cười, bà ta cười nhạo một tiếng: “Đừng động đến nó, bùn lầy chính là bùn lầy, chui ra từ trong bụng mẹ nó thì có leo lên cũng vẫn là một bãi bùn lầy thôi, có thể làm ra chuyện gì chứ? Nó sẽ không tạo thành uy hiếp gì đâu.”

***

Tuy rằng Nam Thành kém xa thủ đô về sự phồn hoa, nhưng trong nước, kinh tế của Nam Thành vẫn phát triển rất tốt. Ở vị trí trung tâm Nam Thành tấc đất tấc vàng như thế này, muốn mua nhà lại càng khó hơn, có thể ở lại đây không phải dân bản địa thì chính là nhà giàu, còn có một ít gia đình dùng sự nỗ lực của mấy thế hệ mới có thể mua một căn nhà ở chỗ này.

Mà ở địa phương đất quý như vàng, còn có khu biệt thự, thì với một căn chung cư nhỏ được xây ở bên trong, người có thể ở trong đó không phú thì quý.

Điện thoại trên bàn vẫn luôn reo, Diệp Sách trong phòng tắm không kiên nhẫn mà hừ một tiếng, hắn lấy cái khăn tắm, tùy ý quấn qua bên người rồi đi ra, sau khi nhìn thấy cái tên trên điện thoại, sự không kiên nhẫn trên khuôn mặt hắn càng sâu hơn.

Khi điện thoại vang lên lần thứ ba, Diệp Sách nhận điện thoại, chỉ mở miệng “Alo” một tiếng rồi không nói thêm cái gì nữa, ngược lại là người bên kia lại nổi giận mở miệng.

“Có phải mày lại gây chuyện không?” Câu đầu tiên của Diệp Huyền ở đầu bên kia điện thoại chính là cái này.

Diệp Sách tùy ý đặt điện thoại lên bồn rửa mặt của phòng tắm, mở loa ngoài, sau đó mở vòi nước tiếp tục tắm rửa.

“Nói chuyện đi, câm à?”

Sau khi nghe xong, Diệp Sách dùng tay lau nước trên mặt, hắn “Ừm” một tiếng: “Có việc gì không?”