Chương 47

“Nhưng tôi cảm thấy sau khi đến trường Trung học số 2, cậu đã thay đổi rất nhiều.” Kha Trí vừa ăn vừa nói: “Tôi có cảm giác cậu trở nên bình dân hơn, có cảm giác con người hơn.”

Cái tay cầm đũa của Thời Trạch khựng lại, giống như nghĩ tới cái gì đó, trong mắt cậu là ý cười: “Cảm ơn đánh giá của cậu.”

Hai người vừa trò chuyện vừa ăn lẩu cay, không hề chú ý tới hai người đi qua ngoài cửa.

Tô Cảnh Hòa nhìn tin nhắn trên điện thoại, nói với Diệp Sách ở bên cạnh: “Cậu thực sự quyết tâm học tập thật tốt để tăng thành tích à?”

Diệp Sách tản mạn mở miệng: “Không thì sao?”

“Nhưng chỗ gia tộc của cậu phải làm sao? Cậu đã giấu dốt nhiều năm như vậy rồi, đột nhiên thay đổi, liệu bọn họ có hoài nghi không?” Nói tới đây, Tô Cảnh Hòa còn quơ điện thoại của mình cho Diệp Sách xem: “Dù sao thì Diệp Huyền cũng đã biết thành tích lần này của cậu rồi, vẫn không có phản ứng gì, dáng vẻ này của cậu chính là những gì ông ta hy vọng.”

“Vậy cậu nói xem, nếu tôi đột nhiên thay đổi, ông ta sẽ nghĩ như thế nào?” Dường như Diệp Sách nghĩ tới chuyện gì đó rất thú vị, khóe miệng hắn nở nụ cười rất tươi.

Vừa dứt lời, bước chân của Diệp Sách đã dừng lại, hắn cau mày nhìn cảnh tượng trước mặt, sự tản mạn vốn có trong mắt cũng lạnh đi vài phần.

Tô Cảnh Hòa nhìn sang theo ánh mắt của Diệp Sách, Thời Trạch đang ngồi ở trong quán cười nói với chàng trai ở đối diện, không khí thoạt nhìn rất hòa hợp. Trí nhớ của Tô Cảnh Hòa vẫn luôn tốt, anh nhìn chàng trai đối diện Thời Trạch, mở miệng nói: “Đây không phải là người nói chuyện phiếm với Thời Trạch ở cổng trường tuần trước sao?”

Tô Cảnh Hòa vừa nói vừa nhìn sắc mặt của Diệp Sách, sau khi thấy sắc mặt hắn trầm xuống một cách rõ ràng, Tô Cảnh Hòa như cảm thấy chưa đủ loạn, bổ sung một câu: “Quan hệ của hai người họ có vẻ rất tốt.”

Diệp Sách nhìn thoáng qua bên trong, hắn hít một hơi thật sâu, giống như cực kỳ mệt mỏi vậy, mở miệng nói một chữ: “Đi.”

Tô Cảnh Hòa không thể tin tưởng mà nhìn Diệp Sách bên cạnh, anh đã chơi với Diệp Sách từ nhỏ, hiểu rất rõ cá tính của hắn. Đối với Diệp Sách, chỉ cần là những gì hắn muốn có được, hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để có, nào từng ẩn nhẫn như hiện tại.

“Diệp Sách, cậu không phát hiện gần đây cậu thay đổi rất nhiều sao?” Tô Cảnh Hòa đưa ra một lời nhắc nhở mơ hồ cho Diệp Sách.

Diệp Sách nhìn về phía Tô Cảnh Hòa: “Thay đổi gì?”

“Thời Trạch.” Tô Cảnh Hòa chỉ nói hai chữ này, nhưng chỉ hai chữ vô cùng đơn giản ấy lại khiến sắc mặt của Diệp Sách thay đổi một cách rõ ràng.

Tô Cảnh Hòa lắc đầu, thở dài một hơi: “Tôi cảm thấy cậu nên soi gương nhìn lại bản thân bây giờ đi, cậu không phát hiện Thời Trạch có ảnh hưởng rất lớn tới cậu sao?”

“Cậu ấy không có ảnh hưởng gì tới tôi, cảm giác của cậu sai rồi.” Diệp Sách nhàn nhạt trả lời một câu, xoay người rời xa cái quán nhỏ này.

“Vậy vì sao cậu lại muốn trốn tránh cậu ấy?” Tô Cảnh Hòa mở miệng nói đúng vào chỗ đau.

Cái tay nhét trong túi của Diệp Sách run lên, âm thanh của hắn có chút trầm thấp, giống như là áp lực đã lên tới đỉnh điểm vậy: “Câm miệng.”

Thời Trạch đang nói chuyện với Kha Trí như cảm nhận được cái gì đó, cậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua cánh cửa, nhưng ngoài cửa trống rỗng không có người nào.

Thời Trạch buông đôi đũa xuống, chẳng lẽ là cảm giác sai rồi sao?

Hai người ăn xong thì vừa vặn đến giờ học buổi tối, trường Thực Nghiệm của Kha Trí cách đây một con phố, cho nên cậu ấy thuận đường đưa Thời Trạch đến cổng trường Trung học số 2, cuối cùng còn không quên mở miệng nói đùa: “Cảm ơn Trạch Trạch mời khách, có người mời đúng là ngon!”

Thời Trạch bất đắc dĩ vỗ đầu Kha Trí: “Được rồi, cậu mau đi học đi, còn chậm thêm chút nữa là bác bảo vệ trường Thực Nghiệm nhất định sẽ đóng cửa cho cậu đứng ở bên ngoài đấy.”

Kha Trí nhìn thoáng qua đồng hồ của mình: “Mẹ nó! Đã là giờ này rồi! Chạy đây chạy đây!”

Nhìn bóng dáng đã chạy xa của Kha Trí, Thời Trạch cũng xoay người đi vào trường.

Trong kiếp trước, đúng là cậu không tiếp xúc nhiều với người bạn cùng bàn này, nhưng trong kiếp này vẫn luôn tiếp xúc, có lẽ là giống như Kha Trí nói, cá tính của cậu thay đổi rồi.

Đã qua nhiều năm như vậy, thực ra Thời Trạch cũng muốn biết bản thân thời cấp hai có dáng vẻ như thế nào.

Khi Thời Trạch đi vào lớp, chuông vào học vừa vặn reo lên, mà Diệp Sách vẫn đang chậm rãi đi vào, hắn đút tay vào túi, ngồi xuống vị trí của mình, tâm trạng có vẻ không tốt.

Thời Trạch còn nhớ về nhiệm vụ mình giao cho Diệp Sách, cậu lấy một tờ giấy nháp ra, bắt đầu đánh giá năng lực của Diệp Sách rồi tự viết bài thi cho hắn.

Khi Thời Trạch đang rối rắm không biết nên viết bài thi như thế nào, giọng nói của Diệp Sách vang lên từ bên cạnh: “Thời Trạch.”

Thời Trạch cầm bút ngây ngốc nhìn Diệp Sách, bởi vì bị bài thi tra tấn, ánh mắt của cậu có chút mờ mịt: “Sao vậy?”

Diệp Sách nhìn dáng vẻ của Thời Trạch, hắn mím môi, cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm, mở miệng hỏi: “Thời Trạch, tên con trai vừa rồi là ai?”

Thời Trạch: “Con trai?”

Sau khi nói ra lời này, Thời Trạch cũng phản ứng lại, tên con trai trong miệng Diệp Sách nhất định là Kha Trí, dù sao thì họ vừa mới nói chuyện ở cổng trường, có lẽ là Diệp Sách đã thấy được.