“Thật sự không thể sao?” Đôi mắt của Thời Trạch hơi ướt.
Trong khoảnh khắc này, trái tim của Diệp Sách bắt đầu hoảng loạn, khi chưa phản ứng lại, hắn đã mở miệng nói: “Cũng không phải không thể...”
Nói xong câu này, bản thân hắn cũng kinh ngạc, Tô Cảnh Hòa ngồi ở phía trước còn quay đầu liếc hắn một cái, mà khi nhìn thấy bàn tay đã “vượt rào” kia, trong mắt anh càng thâm sâu hơn.
“Thật sao?” Ánh mắt Thời Trạch sáng lên, cậu dùng vẻ mặt chờ đợi nhìn Diệp Sách.
Lời đã nói ra, Diệp Sách có muốn đổi ý cũng vô dụng, huống chi... Diệp Sách nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Thời Trạch, hắn cúi thấp đầu xuống, giống như một con thú hoang bại trận: “Ừm, nghe cậu.”
***
Mấy ngày liên tiếp, cuối cùng Diệp Sách cũng cảm nhận được sự đáng sợ khi bị Thời Trạch giám sát. Mỗi lần hắn buồn ngủ trong giờ học, Thời Trạch sẽ nhẹ nhàng dùng tay chọc hắn một chút, Diệp Sách vốn đã nhạy cảm với việc Thời Trạch tới gần, huống chi là trực tiếp động vào.
Nghe thấy tiếng chuông tan học cuối cùng cũng vang lên, Diệp Sách đứng ngồi không yên rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở phào. Bạn học trong lớp cũng nhân cơ hội này trộm nhìn, không ngờ rằng đại ca trường học lại có thể không trốn học ba ngày liên tiếp, còn ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, đây quả thực chính là kỳ quan của trường Trung học số 2 mà.
Thời Trạch thu dọn cặp sách, mở miệng nói với Diệp Sách bên cạnh: “Tối nay tôi cho cậu một tập đề thi, cậu làm thử xem, tôi cũng có thể dễ đánh giá trình độ học tập của cậu.”
“Còn có đề thi?” Diệp Sách chuẩn bị rời đi thì bước chân khựng lại, hắn bất đắc dĩ cười, nhưng trong mắt không có chút vẻ bất mãn nào, nhìn kỹ còn có thể thấy sự sủng nịnh: “Thầy Thời, trình độ của tôi không quá chênh lệch với những gì cậu biết đâu.”
“Diệp Sách, đừng từ bỏ chính mình.” Thời Trạch đi ra cửa, nhìn Diệp Sách ở bên cạnh: “Cậu đáng giá càng tốt hơn.”
Âm thanh của Thời Trạch nhẹ nhàng dừng trong lòng Diệp Sách, Diệp Sách nhìn bóng dáng đã đi xa của Thời Trạch, hắn thở dài một hơi: “Thật là... Thất bại trước cậu ấy rồi.”
Tô Cảnh Hòa ở bên cạnh nhìn dáng vẻ của Diệp Sách, mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thể nói ra miệng.
Tuy rằng người ngoài có thể nhìn rõ tình cảm này, nhưng trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, vẫn nên để Diệp Sách tự phát hiện ra thì tốt hơn.
Thời Trạch vừa đi ra khỏi cổng trường đã bị túm bả vai, một thân hình bao phủ lấy cậu, ngẩng đầu mới phát hiện là Kha Trí.
“Sao cậu lại tới đây?” Thời Trạch mở miệng hỏi.
“Sao tôi lại không thể tới?” Kha Trí hỏi ngược lại: “Trường Thực Nghiệm cách trường Trung học số 2 gần như vậy, tôi không thể đến thăm bạn học cũ sao?”
“Được rồi, có thể, tùy tiện đi, cho nên cậu tới tìm tôi làm gì?”
Thời Trạch vừa nói xong đã thấy Kha Trí bắt đầu lục cặp sách: “Cho cậu cái này.”
Thời Trạch nhìn mấy bao que cay trong cặp sách của Kha Trí: “Có ý gì? Cậu muốn hối lộ tôi à?”
“Cũng không phải, chỉ là thắng vụ cược trước đó, tất nhiên là phải có thưởng cho người có công rồi.”
“Chính là năm bao que cay mà cậu nói lúc trước à?” Thời Trạch nhớ tới việc đánh cược của Kha Trí với bạn học.
“Cho nên lần sau cậu cũng phải thi thật tốt nhé, tôi sẽ mang que cay đến cho cậu.” Kha Trí cười hehe, nhét que cay vào trong tay Thời Trạch.
Thời Trạch nhìn thoáng qua mấy bao que cay, bất đắc dĩ cất đi: “Tôi kiến nghị cậu lần sau cược lớn hơn một chút!”
Ánh mắt của Kha Trí sáng lên: “Mười bao que cay?”
“Cậu chỉ có chút tiền đồ này thôi à?”
Thời Trạch cười nói mà đi cùng với Kha Trí, đột nhiên phát hiện bản thân đã rời khỏi trường học quá lâu rồi, đến mức đã không trải nghiệm cảm giác được cùng tan học với bạn học trong một khoảng thời gian dài.
Cậu đột nhiên dừng bước chân: “Này, đi ăn lẩu cay không?”
Kha Trí: “Sao lại đột nhiên nói cái này?”
“Chỉ là đột nhiên muốn ăn lẩu cay ở một tiệm trước trường học thôi.”
Kiếp trước, bà Lâm Thư vẫn luôn không cho cậu ăn những loại thực phẩm này, thế cho nên khi học đại học, Thời Trạch luôn thèm được ăn lẩu ở quán nhỏ trước trường học, lúc này nhớ tới thì tất nhiên là muốn đi.
“Tôi mời, cho nên cậu có đi không?” Thời Trạch nói.
“Cậu mời? Như vậy thì ngại lắm. Ở đâu? Cậu dẫn tôi đi đi.”
Thời Trạch nghe một chuỗi lời nói của Kha Trí thì duỗi tay vỗ đầu cậu ấy: “Muốn ăn thì nói, làm gì mà lòng vòng vậy?”
Kha Trí sờ đầu mình, mở miệng: “Thời Trạch, cậu thay đổi rồi, cậu không còn là Trạch Trạch mà tôi quen biết nữa, cậu học được cách đánh người rồi. Trước kia cậu dịu dàng hiền thục cỡ nào chứ, làm cho người ta thích...”
“Trước kia tôi như thế nào?”
Thời Trạch đột ngột ngắt lời Kha Trí.
“Chỉ là cảm thấy hơi lạnh, dáng vẻ như trong lòng chỉ có học tập vậy.” Kha Trí nhớ lại Thời Trạch của trước kia: “A! Còn nữa, đoạn tuyệt tình ái.”
“Hả?”
“Thực ra chính cậu cũng không biết nhỉ, khi học cấp hai có rất nhiều cô gái thích cậu, nhưng đều không dám tỏ tình. Có người nhờ tôi đưa thư tình giúp, chỉ là được nửa đường thì lấy lại.” Kha Trí nói.
“Vì sao?” Thời Trạch khó hiểu.
“Bởi vì dáng vẻ đoạn tuyệt tình ái của cậu đó, những cô gái đó đều cho rằng cậu tu Phật, sợ thất bại với cậu.”
Thời Trạch nghe xong thì cười bất đắc dĩ, ngồi xuống một vị trí trong quán lẩu: “Tôi không biết là mọi người đánh giá tôi như vậy đấy.”
***
Tác giả có lời muốn nói:
Thời Trạch: Cậu đáng giá càng tốt hơn (càng tốt hơn = tôi).