Chương 45

Một câu này của Thời Trạch làm bạn học trong lớp lập tức hóa đá, có lẽ đây là lời “khiêm tốn” nhất mà họ nghe được trong năm nay...

Thủ khoa đầu vào của khối, đạt điểm tối đa các môn khoa học tự nhiên, Ngữ Văn được 125 điểm đã nói là kéo chân. Nếu điểm đó của Thời Trạch là kéo chân, vậy họ là gì? Là thứ rác rưởi còn không xứng để kéo chân.

Mọi người chua xót quay đầu, nội tâm khiển trách sự “quá đáng” của Thời Trạch.

Thành tích của Thời Trạch cũng đã truyền tới lớp 10-1, Dương Lập vốn đang đắc ý buông lời mỉa mai biết được xếp hạng thành tích thì hoàn toàn không thể tin tưởng: “Sao có thể chứ, lớp 10-13 sao có thể có hạng nhất? Trò cười gì vậy? Nhất định là cậu ta gian lận! Tôi muốn báo cáo với giáo viên, phải phúc khảo thành tích của cậu ta!”

Bởi vì tác phong của Dương Lập ở trong lớp quá khoe mẽ, cho nên rất nhiều bạn học không thích cậu ta.

Mà Tô Thừa từng tiếp xúc với Thời Trạch lại càng không quen nhìn dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn thường ngày của Dương Lập, cậu ấy nhìn thoáng qua cậu ta, mở miệng nói: “Thành tích của Thời Trạch là thật. Tuy rằng cậu là hạng 2, nhưng Thời Trạch đã vượt cậu hơn 50 điểm, cho dù gian lận thì sao có thể thi điểm cao như vậy được chứ? Cậu lấy cớ mà cũng không chịu tìm cái nào hợp lý một chút à?”

Mấy câu đơn giản của Tô Thừa thực sự như giáng một đòn chí mạng vào lòng người.

Dương Lập nghe Tô Thừa nói, cậu ta liếc mắt: “Cậu ta là ba cậu à? Cậu bảo vệ cậu ta như vậy, thích như vậy thì tới lớp 10-13 đi, còn ở đây làm gì?”

Tô Thừa không ngờ rằng Dương Lập lại mở miệng nói như vậy, là một học sinh ngoan, tất nhiên là cậu không thể nói lời thô tục nào, chỉ có thể tức giận chỉ tay vào Dương Lập, không nói nên lời.

“Không nói được gì thì buông tay xuống đi.” Dương Lập khẽ hừ một tiếng, sau đó nói một câu: “Cái đồ hạng 22.”

Thời Trạch được hạng nhất, tất nhiên là lớp 10-13 rất vui mừng, chỉ là chưa vui mừng được hết hai tiết thì điểm trung bình các lớp cũng được công bố, điểm của lớp 10-13 trực tiếp rơi xuống đáy vực. Không vì cái gì khác, chính là cây cột vững chắc ngồi bên cạnh Thời Trạch.

Diệp Sách vẫn kế thừa tác phong tốt đẹp thời cấp hai của mình, được hạng nhất đếm ngược, dùng thực lực của bản thân kéo điểm trung bình của cả lớp xuống, khiến cho lớp 10-13 vẫn ở hạng cuối, không dao động một chút nào.

Thời Trạch nhìn bài thi tràn ngập chỗ trống của Diệp Sách mà đau đầu, cậu biết thành tích của Diệp Sách kém, nhưng không ngờ rằng lại kém đến vậy. Chín môn tổng cộng 1050 điểm, Diệp Sách có thể được 5 điểm cũng là bởi vì hắn điền số 1 vào một chỗ trống, viết bừa mà lại đúng.

Thời Trạch cầm bài thi của Diệp Sách, muốn nói lại thôi, cuối cùng cậu vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Vì sao những bài thi khác đều trống không, chỉ có môn Toán viết đáp án?”

Diệp Sách nhận lấy bài thi, nhìn thoáng qua diểm 5 của mình, đến bản thân hắn cũng không tin mình sẽ có điểm.

Dường như suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng Diệp Sách cũng nhớ ra vì sao bản thân lại viết số 1 này vào bài thi, hắn có chút ngượng ngùng mở miệng: “Khi đó hình như tôi cầm bút trong lúc ngủ, giáo viên nói thu bài, dọa tôi giật mình, có lẽ là lúc đó đã viết lên bài thi, nào ngờ là vừa vặn điền một câu hỏi đâu.”

Thời Trạch: “...”

Tô Cảnh Hòa ngồi ở phía trước quay đầu gõ lên bàn của Diệp Sách: “Lần này cậu lại là hạng chót à?”

Giọng điệu của Tô Cảnh Hòa giống như đã sớm đoán được vậy, dáng vẻ rất quen thuộc.

Diệp Sách hơi lung lay ghế, dáng vẻ tản mạn: “Không thì sao?”

Tô Cảnh Hòa bất đắc dĩ lắc đầu: “Cậu cũng thật là...”

Tô Cảnh Hòa không nói mấy chữ cuối cùng, nhưng Thời Trạch lại loáng thoáng nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, hình như thành tích hạng chót của Diệp Sách chính là hạng nhất trong kế hoạch nào đó của họ.

Thời Trạch yên lặng trả bài thi lại cho Diệp Sách, Diệp Sách vốn cà lơ phất phơ dựa ở trên ghế vội vàng ngồi thẳng mình sau động tác của Thời Trạch. Hắn nhìn Thời Trạch, tuy rằng trong lúc thi đã lên kế hoạch tốt rồi, nhưng khi nhìn thấy Thời Trạch thì Diệp Sách vẫn không nhịn được mà căng thẳng, giống như là bản thân làm sai chuyện gì đó vậy.

Hắn không muốn làm Thời Trạch đau lòng...

Thời Trạch nhìn dáng vẻ của Diệp Sách, cậu cúi thấp đầu xuống, giọng nói rất nhẹ: “Diệp Sách, cậu thua rồi.”

Diệp Sách nhìn Thời Trạch, yết hầu khẽ nhúc nhích, giống như muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng rất lâu cũng chỉ nói một chữ: “Ừm.”

“Diệp Sách, cậu phải vào top 100.”

“Thời Trạch, đừng nghĩ đến chuyện đó, không được đâu.” Diệp Sách chỉ mở miệng nói một câu mờ mịt như vậy.

Nếu không phải Thời Trạch trọng sinh, nếu không phải cậu đã đọc nhật ký của Diệp Sách ở kiếp trước, cậu thật sự sẽ không hiểu ý của Diệp Sách. Nhưng hôm nay, cậu nghe ra một ý nghĩa khác trong lời nói của Diệp Sách. Trạng thái hiện giờ của Diệp Sách là do gia tộc ở thủ đô của hắn, dáng vẻ của hắn như vậy chính là đang cố tình để cho đám người kia xem.

“Diệp Sách...”

Diệp Sách ngẩng đầu nhìn Thời Trạch, hốc mắt đỏ ửng của cậu khiến hắn sửng sốt, hắn bắt đầu trốn tránh đôi mắt đó.

“Nhưng Diệp Sách, học tập là vì chính mình, không phải để những người khác nhìn.”

Diệp Sách không ngờ rằng Thời Trạch lại nói câu này, hắn hơi nhíu mày lại, hắn cho rằng Thời Trạch đã nhìn thấu cái gì đó, nhưng hắn lại không nhìn ra chút manh mối nào trong mắt Thời Trạch. Hắn chỉ cho rằng bản thân quá mẫn cảm, Thời Trạch sao có thể biết tình huống trong nhà hắn được chứ.

“Thời Trạch, vụ cược này, hay là chúng ta...”

Diệp Sách đang muốn mở miệng từ chối vụ cược này, nhưng không ngờ rằng Thời Trạch lại duỗi tay lướt qua “đường ranh giới” trên bàn, nhẹ nhàng túm lấy áo ở chỗ khuỷu tay Diệp Sách, động tác rất nhẹ.

Diệp Sách cảm giác giống như có một con mèo nhỏ đang nhẹ nhàng cào mình vậy.