Chương 44

“Cậu không căng thẳng à?” Diệp Sách hỏi Thời Trạch.

“Có cái gì đáng để căng thẳng chứ, không phải chỉ là một kỳ thi thôi sao?” Thời Trạch nhắc nhở Diệp Sách: “Nhưng còn cậu, chuẩn bị thăng hạng thành tích đi.”

“Có tự tin đến vậy sao?” Diệp Sách nhìn Thời Trạch.

“Tôi luôn tự tin về chính mình.”

Khi Thời Trạch nói xong những lời này, bầu không khí lập tức lâm vào sự im lặng đầy xấu hổ.

Hồi lâu, khi Thời Trạch cho rằng Diệp Sách sẽ không mở miệng nữa, hắn lại khụ một tiếng, gọi tên Thời Trạch.

“Sao vậy?” Thời Trạch nhìn Diệp Sách.

“Chính là hôm đó ở cổng trường...” Cái tay rũ bên người của Diệp Sách nắm lấy thành ghế, cho dù khớp xương đã trắng bệch, nhưng bản thân Diệp Sách vẫn chưa phát hiện ra.

“Cổng trường gì?” Thời Trạch sửng sốt, không kịp phản ứng lại.

Diệp Sách nhìn thoáng qua dáng vẻ của Thời Trạch, yết hầu của hắn nhúc nhích, cuối cùng vẫn mím môi mở miệng nói: “Không có gì.”

Thời Trạch cảm nhận được sự không thích hợp của Diệp Sách, cậu biết Diệp Sách nói không có gì chính là có cái gì đó.

Cậu cẩn thận nhớ lại lúc trước ở cổng trường có phải xảy ra chuyện gì rồi không, hình như chỉ có lần Kha Trí đến tìm cậu vào tuần trước, cũng không còn gì khác...

Thời Trạch cau mày suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng nhớ tới chuyện ngày hôm đó. Ngày đó, Kha Trí vẫn luôn xoa đầu cậu, cho dù cậu vẫn luôn trốn tránh nhưng không thành công, không phải là cảnh đó bị Diệp Sách nhìn thấy được chứ...

Thời Trạch đã đoán được đáp án, nhưng cậu không biết nên mở miệng nói với Diệp Sách như thế nào.

Nếu tùy tiện giải thích, Diệp Sách nhất định sẽ nghĩ nhiều, nhưng nếu không giải thích, dựa theo tính cách của Diệp Sách, vô cùng có khả năng là hắn sẽ cứ như vậy mà nghẹn ở trong lòng.

“Có rồi! Có thành tích rồi!” Trong lúc Thời Trạch đang phiền não, giọng nói của một bạn học truyền tới từ phía cửa.

Thời Trạch còn chưa phản ứng lại, toàn bộ bạn học lớp 10-13 đã phi ra cửa: “Thế nào? Thời Trạch có được hạng nhất không? Tôi cược mười tệ vào cậu ấy đó!”

“Cậu chỉ có mười tệ, tôi còn cược tiền net một tháng của Phạm Lê Hân đó.” Hạ Nguyên Khải ở phía trước ồn ào.

Lớp trưởng Cốc Vũ tách vòng người ra: “Mau nói đi! Gấp chết đi được!”

Người mang tin tức về được xưng là loa phát thanh của lớp, tin tức gì cậu ta cũng nắm được trước tiên, mọi người còn nói đùa rằng cậu ta lắp máy nghe lén trong phòng giáo viên.

Chỉ nghe thấy Tôn Khang Thành mở miệng nói: “Nói ra chỉ sợ các cậu sẽ bị dọa nhảy dựng! Anh Trạch... Được hạng nhất!”

Một câu nói này vừa kết thúc, cả lớp đều “Mẹ nó”, còn đương sự thì lại bình tĩnh ngồi ở trên ghế, dáng vẻ không chút dao động.

Cho dù mọi người đều thắp hương bái Phật suốt ngày đêm mong Thời Trạch có thể giành hạng nhất, nhưng khi thật sự nghe được tin tức này, họ vẫn có chút không thể tin tưởng.

Tuy rằng họ ngồi ở phía trước, nhưng có đôi khi vẫn sẽ quay đầu trộm nhìn tổ hợp kỳ quái ở cuối lớp. Họ thường xuyên nhìn thấy dáng vẻ nằm dài trên bàn mà ngủ của Diệp Sách, dù sao thì cũng đã quen nên không có gì, nhưng không ngờ rằng Thời Trạch ở bên cạnh cũng ngủ theo, chẳng qua là người ta dùng tay chống đầu mà ngủ. Hai người đều ngủ, chỉ là Thời Trạch không quá rõ ràng thôi.

“Choáng váng hết rồi à? Sao không có ai hỏi xem anh Trạchca được bao nhiêu điểm thế?” Tôn Khang Thành thấy mọi người đều quay đầu về phía sau mà không nhìn mình, cậu ta mở miệng tìm lại cảm giác tồn tại.

“Mau nói đi!”

“Thi chín môn, tổng điểm 1050, các cậu đoán xem anh Trạch được bao nhiêu điểm?”

“950?”

“Ngốc quá, anh Trạch lợi hại như vậy, chúng ta không thể lớn mật mà đoán sao? Tôi đoán 955!”

“Cái này gọi là lớn mật đoán à? Tôi đoán 970!”

“Không tồi, đủ lớn mật, tôi thích.”

Tôn Khang Thành tiếc nuối lắc đầu: “Các cậu đều đoán rất lớn mật, nhưng đáng tiếc là sai hết rồi.”

Mọi người thổn thức: “Không thể nào? Anh Trạch không được tới 900 điểm sao? Vậy thì đề lần này phải khó cỡ nào chứ?”

“Không phải anh Trạch không thi tới 950 điểm, chủ yếu là anh Trạch thi quá tốt.” Chỉ nghe Tôn Khang Thành hắng giọng, nói: “Nghe rõ đây, anh Trạch được 990 điểm.”

Mọi người: “?”

Quấy rầy rồi, bọn này đang nằm mơ sao?

Điểm này là thức ăn ngoài chợ à? Sao mà 900 điểm lại trở nên đơn giản như vậy rồi?

Vì sao khi nghe thấy điểm này, tôi lại cảm thấy bản thân cũng có thể thi được 800 điểm?

Khi nghe được thành tích, ngay cả bản thân Thời Trạch cũng sững sờ trên ghế. Cho dù là kiếp trước, cậu cũng chỉ thi được hơn 950 điểm một chút, lần này lại có thể lên tới 990 điểm?

Thời Trạch bình tĩnh lại, tổng kết về hạng nhất của mình: Xem ra bản thân thời đại học thực sự chưa từng lơ là.

Tôn Khang Thành nhìn một đám bạn học đang mơ hồ, cảm thấy may mắn vì mình là người kết thúc sự mơ hồ này.

“Thực sự không thể tin được đúng không? Tôi nói điểm các môn của anh Trạch ra thì các cậu sẽ càng không tin. Các môn khoa học tự nhiên của anh Trạch ca được điểm tuyệt đối!”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía Thời Trạch, bởi vì động tác quá mạnh mà xương cổ phát ra một tiếng “Cạch”.

Sau khi nhận được một loạt tiếng khen ngợi, Thời Trạch vẫn bình tĩnh ngồi trên ghế, dáng vẻ an tĩnh tốt đẹp.

“Tỉnh lại đi! Các cậu có biết môn kém nhất của anh Trạch là bao nhiêu điểm không?”

Mấy bạn học bên cạnh sôi nổi: “Bao nhiêu?”

“Ngữ Văn, anh Trạch bị trừ 25 điểm, chỉ có 125 điểm.”

“Mẹ nó!”

Cuối cùng Thời Trạch vẫn không chịu đựng được ánh mắt của mọi người mà đứng lên, chỉ thấy cậu gãi đầu: “Ngại quá, điểm Ngữ Văn kéo chân mọi người rồi.”