Chương 43

Sau khi chạy ra khỏi phòng học, trong lòng Thời Trạch vẫn điên cuồng nhảy lên. Cậu không biết vì sao đầu óc lại đột nhiên nóng lên rồi nói như vậy, cậu hoàn toàn coi như Diệp Sách kiếp trước đã nhập vào kiếp này rồi.

Thời Trạch hồi phục tâm trạng của mình một chút rồi ra khỏi cổng trường.

“Thời Trạch.” Một giọng nói phá vỡ suy nghĩ của Thời Trạch, cậu ngẩng đầu liền thấy được một chàng trai đang vẫy tay với cậu ở phía cổng trường.

Thời Trạch suy nghĩ một hồi lâu mới nhớ ra, chàng trai kia là bạn cùng bàn thời cấp hai của cậu, Kha Trí, lên cấp ba thì cậu ấy học trường Thực Nghiệm, lần này không biết vì sao lại đến tìm cậu.

Thời Trạch nhíu mày, cậu nhớ rõ kiếp trước cậu không hề có liên hệ gì với Kha Trí sau khi lên cấp ba, lần duy nhất là khi cậu đến trường Thực Nghiệm dự thi.

“Sao cậu lại tới đây?” Thời Trạch cười, đi lên phía trước.

“Đến xem học sinh giỏi vừa đến trường Trung học số 2 mà thanh danh đã truyền xa.” Kha Trí trêu ghẹo.

“Thanh danh truyền xa cái gì?”

Kha Trí nghe Thời Trạch hỏi thì vốn cho rằng Thời Trạch đang đùa giỡn, nhưng không ngờ dáng vẻ của Thời Trạch lại rất nghiêm túc, cậu ấy sửng sốt: “Cậu không biết cả việc về chính cậu à?”

Thời Trạch nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.

“Chính là thanh danh của cậu đã truyền tới trường Thực Nghiệm rồi, mọi người đều biết học sinh giỏi và đại ca trường học của khối 10 trong trường Trung học số 2 đánh cược, hơn nữa còn cược thành tích, ai cũng vào Tieba của trường cậu bình chọn rồi...”

Kha Trí nói đến đây thì đột nhiên dừng lại, cậu ấy do dự mở miệng: “Sẽ không phải... Thật sự không biết chứ?”

“Biết, nhưng không nghĩ rằng trường Thực Nghiệm các cậu cũng tới tham gia.” Thời Trạch vô cùng bất đắc dĩ: “Cho nên cậu tới đây làm gì?”

Kha Trí cười hehe, sau đó ôm lấy bả vai Thời Trạch, dựa sát vào nói nhỏ bên tai: “Người anh em, chúng ta nói thẳng vào vấn đề, cậu cảm thấy lần này cậu có thể giành hạng nhất không?”

Một cậu này khiến Thời Trạch hiểu ra, cậu đẩy Kha Trí ra, mở miệng nói: “Cậu còn không tin thực lực của bạn cùng bàn cậu à?”

“Vậy là tốt rồi, tôi đánh cược năm bao que cay vì cậu đó.”

Thời Trạch nghe xong thì nhướng mày: “Tôi chỉ đáng giá vậy thôi sao? Chỉ có năm bao que cay.”

“Không! Trong lòng tôi, cậu chính là người cao nhất!” Kha Trí ôm Thời Trạch: “Có những lời này của cậu thì tôi không cần đau lòng năm gói que cay nữa rồi!”

“Người trong cuộc như tôi không có chỗ tốt nào sao?” Thời Trạch hỏi.

“Có! Sao có thể không có chứ!” Kha Trí lại ôm chặt Thời Trạch: “Tôi cho cậu một cái ôm đầy yêu thương.”

“Mẹ nó! Cút đi!” Thời Trạch vừa mắng vừa đẩy Kha Trí.

Kha Trí cũng là người thích diễn, vừa khóc huhu vừa nói: “Trạch Trạch, trước kia cậu không bao giờ nói tục, có phải cậu bị dạy hư rồi không?”

Cảnh tương tác của hai người bị Diệp Sách vừa ra khỏi cổng trường nhìn ở trong mắt, Tô Cảnh Hòa vốn không chú ý đến bên kia, thấy Diệp Sách đột nhiên dừng bước thì cũng nhìn sang.

Tô Cảnh Hòa mở miệng nói: “Đây là lần đầu tiên nhìn thấy học sinh ngoan thân mật với người khác như vậy, còn là một người đẹp trai.”

“Ừm.” Diệp Sách nhàn nhạt lên tiếng, đeo cặp sách cất bước muốn đi.

“Cậu không đi xem à?” Tô Cảnh Hòa hỏi.

“Không đi, có cái gì đẹp chứ, vừa nhìn đã biết người kia cũng là một học sinh ngoan...” Nói tới đây, Diệp Sách rũ mắt xuống, cảm xúc trong mắt bị giấu đi: “Thời Trạch không nên quá thân cận với chúng ta.”

Diệp Sách nhìn thoáng qua Thời Trạch bị Kha Trí ôm vào trong lòng điên cuồng xoa đầu đến mức mái tóc mềm mại trở nên hỗn loạn, hắn quay đầu, đôi lông mày nhíu lại như đang cố nhịn điều gì đó, nhưng khi mở to mắt, hết thảy đều trở lại bình thường.

Thời Trạch vốn không nên bước vào thế giới của hắn, mà sự tiếp xúc giữa hắn và Thời Trạch lúc này đã là vượt rào rồi.

“Đi thôi.” Diệp Sách gọi Tô Cảnh Hòa bên cạnh một tiếng.

“Cậu thật sự không đi xem à?” Tô Cảnh Hòa đuổi theo hỏi.

“Không có gì đẹp.” Diệp Sách chỉ nói câu này.

Tô Cảnh Hòa nhìn Thời Trạch ở phía sau họ, lại nhìn Diệp Sách, sau đó hừ một tiếng.

Tiếng cười của Thời Trạch truyền tới bên tai Diệp Sách, Diệp Sách đi càng nhanh hơn, rời xa nơi khiến hắn hít thở không thông này.

Thời Trạch, chúng ta vốn là hai loại người, cậu quá sạch sẽ, tôi không muốn phá hoại phần tốt đẹp này của cậu.

***

Trải qua cuối tuần thả lỏng, nhóm học sinh vốn bị kỳ thi tra tấn tinh thần cũng dần dần buông thả, Hạ Nguyên Khải ngồi ở phía trước Thời Trạch còn trực tiếp ồn ào tỏ vẻ mọi chuyện nghe theo ý trời.

Mà lớp trưởng lớp 10-13, Cốc Vũ, thậm chí còn tranh thủ cuối tuần mua bùa thi cử đỗ đạt, dán một cái lên bàn học và một cái lên ghế. Thấy lớp trưởng dẫn đầu chơi trò mê tín, mọi người cũng ồn ào làm theo, bắt chước vẽ mấy lá bùa dán lên ghế.

Giữa lúc hoảng loạn, mọi người vẫn không quên liếc nhìn hai tượng Phật lớn phía sau. Cả hai đều là trụ cột vững chắc, chỉ khác là một người ở đầu, một người ở cuối.