Mấy ngày thi liên tục cuối cùng cũng kết thúc, hôm thi xong chính là thứ sáu, mọi người đều thu dọn cặp sách lên kế hoạch đi chơi.
Tô Cảnh Hòa đang ngồi ở vị trí cuối cùng nhìn Thời Trạch được mọi người vây quanh hỏi về tình hình khi vừa trở lại lớp học, anh vẫn không nhịn được mà nhíu mày.
Ngày đó ở nhà vệ sinh, ngẫu nhiên nhìn thấy thân thủ của Thời Trạch, anh không khỏi bắt đầu điều tra về thân phận của Thời Trạch. Nhưng trong kết quả điều tra đều chỉ nói Thời Trạch là một học sinh bình thường, từ nhỏ lớn lên ở Nam Thành, hoàn cảnh gia đình đặc biệt đơn giản, hoàn cảnh cá nhân cũng rất đơn giản, nói tóm lại chính là kiểu học sinh ngoan từ nhỏ đến lớn, vừa nhìn là thấy không giống người biết đánh nhau.
Tô Cảnh Hòa đánh giá Thời Trạch, nhưng ngày đó thực sự là trên người Thời Trạch có cảm giác rất kỳ lạ không thể nói thành lời, anh cảm nhận được cảm giác khó chịu trên người Thời Trạch, chính là rõ ràng nhìn qua ngoan ngoãn như vậy, nhưng lại khiến anh cảm thấy nguy hiểm.
Ngoan ngoãn tồn tại với nguy hiểm, thật sự có người có dáng vẻ như vậy sao?
Diệp Sách thấy ánh mắt của Tô Cảnh Hòa không hề chuyển động mà đánh giá Thời Trạch, hắn vẫy tay trước mặt anh: “Làm gì mà nhìn Thời Trạch đến mức đôi mắt cũng sắp rơi xuống vậy?”
“Diệp Sách, ngày đó cậu đánh nhau, có còn ký ức không?” Tô Cảnh Hòa đột nhiên nói một câu như vậy.
“Tuy rằng khi đó có chút mất lý trí, nhưng vẫn còn nhớ rõ một chút.” Diệp Sách nghiêm trang trả lời, sau đó đôi tai đỏ lên: “Tôi biết Thời Trạch ôm tôi.”
Tô Cảnh Hòa: “?”
Cậu cảm thấy tôi muốn hỏi cậu cái này sao? Kẻ ngốc não yêu đương này! Cậu đỏ mặt cái gì chứ? Cậu đang giả ngây thơ gì với ông đây hả?
“Cậu không để ý đến thân thủ của Thời Trạch sao?” Tô Cảnh Hòa hỏi.
“Thời Trạch? Thân thủ?” Diệp Sách tràn đầy nghi hoặc: “Thời Trạch có thể có thân thủ gì chứ?”
“Cậu quên dáng vẻ Thời Trạch tránh né đòn tấn công của cậu vào hôm đó rồi sao?”
Diệp Sách cẩn thận nhớ lại: “Tôi sẽ không làm cậu ấy bị thương.”
“Mẹ nó...” Tô Cảnh Hòa tức giận mắng một tiếng, anh vốn biết khi Diệp Sách như vậy thì ký ức nhất định sẽ vụn vỡ, nhưng anh không ngờ là lại quên mất hoàn toàn như vậy, có thể nhớ Thời Trạch ôm hắn nhưng không nhớ được thân thủ của Thời Trạch.
“Kẻ ngốc nhà cậu định lựa chọn mất trí nhớ à?” Tô Cảnh Hòa mắng.
Diệp Sách: “?”
“Thôi.” Tô Cảnh Hòa từ bỏ giãy giụa, nhưng anh vẫn nhắc nhở Diệp Sách một câu: “Cậu vẫn nên cẩn thận Thời Trạch một chút, tôi cảm thấy cậu ấy rất nguy hiểm.”
“Cậu hoài nghi cậu ấy là do ngưởi ở thủ đô phái tới à?” Diệp Sách nhìn Thời Trạch đang đi về phía này.
“Từng hoài nghi, cho nên mấy ngày nay tôi vẫn luôn điều tra, chỉ là cậu ấy hoàn toàn không có liên hệ gì với đám người ở thủ đô, thậm chí lúc trước còn chưa từng tới thủ đô.”
Tô Cảnh Hòa nhìn thấy Thời Trạch đã sắp đi đến trước mặt họ, đè thấp âm thanh nói với Diệp Sách một câu: “Tóm lại là cứ cẩn thận.”
“Biết rồi.”
Thời Trạch ngồi xuống vị trí của mình, cậu nhìn hai người kia đang châu đầu ghé tai: “Các cậu nói gì vậy?”
“Đang nói lần này cậu có thể thi được hạng mấy, đừng để đến lúc đó lớp 10-1 đắc ý.” Tô Cảnh Hòa giành nói trước.
Thời Trạch cảm nhận được sự không thích hợp của Tô Cảnh Hòa, trong mắt cậu xẹt qua một chút nghi ngờ, nhưng bị che giấu rất nhanh.
Thời Trạch cười nói: “Nóng vội như vậy sao? Không chờ được để xem Diệp Sách chịu khổ à?”
“Cũng không phải, chỉ là nếu như cậu thắng, Diệp Sách lại đột nhiên phấn đấu cải thiện thành tích để không còn ở hạng cuối, nhất định là sẽ có rất nhiều người trong khối đau lòng, tôi chỉ đang cảm thán thay họ thôi.” Tô Cảnh Hòa đùa giỡn.
“Vậy nếu đến lúc đó thành tích của Diệp Sách tiến vào top 10, liệu họ có cầm đao đi gặp Diệp Sách không?” Thời Trạch nghĩ tới Diệp Sách của kiếp trước.
“Tôi không có khả năng vào top 10.” Giọng nói của Diệp Sách vang lên bên cạnh Thời Trạch, bình tĩnh đến mức giống như đang trần thuật một sự thật, lại giống như đang khẳng định một sự việc.
“Vậy có chuyện gì có thể làm cậu từ hạng cuối lên đến top 10 không?” Thời Trạch chống tay ở cằm, nghiêng đầu nhìn Diệp Sách bên cạnh.
Diệp Sách rũ mắt, ánh mắt không rõ ràng: “Không có việc gì hết.”
Thời Trạch thông minh, chỉ bằng một câu nói đơn giản này của Diệp Sách thì cậu đã xác định được hạng nhất đếm ngược của hắn là do cố ý, thậm chí còn có khả năng là vì để cho người nào đó xem.
Thời Trạch nghĩ tới thế lực phía sau Diệp Sách.
Chẳng lẽ bởi vì gia tộc ở thủ đô sao? Hay là Diệp Sách đang cố ý che giấu chính mình?
Thân là con cái, ai mà không muốn để người nhà biết mình ưu tú chứ, nhưng vì sao Diệp Sách lại làm ngược lại?
“Học sinh giỏi, vì sao cậu lại muốn Diệp Sách thi tốt như vậy?” Tô Cảnh Hòa mở miệng nói.
“Chính là cảm thấy Diệp Sách không nên như vậy.” Thời Trạch trả lời.
Hiển nhiên là câu trả lời của Thời Trạch đã gợi lên hứng thú của Tô Cảnh Hòa: “Vậy cậu cảm thấy cậu ấy là dạng người gì?”
Diệp Sách nghe cuộc đối thoại của hai người, lập tức duỗi chân đạp ghế của Tô Cảnh Hòa, cũng may là Tô Cảnh Hòa đã sớm chuẩn bị nên ôm ghế tránh khỏi sự tấn công của Diệp Sách. Cuối cùng, Tô Cảnh Hòa còn trêu chọc: “Cậu không thể suy nghĩ cho cái ghế của tôi sao? Nó đã chồng chất vết thương rồi.”
“Tôi cảm thấy Diệp Sách hẳn là một người rất dịu dàng, sẽ đối xử rất cẩn thận với những thứ mình thích.”
Lời nói của Thời Trạch khiến cho động tác tấn công của Diệp Sách ngừng lại, Tô Cảnh Hòa ở một bên cũng trực tiếp ngây ngốc.
Ý thức được bản thân vừa nói gì, khuôn mặt của Thời Trạch đỏ lên, còn chưa chờ Diệp Sách phản ứng lại đã cầm lấy cặp sách chạy ra khỏi phòng học.