Chương 41

Diệp Sách đang đi thì phát hiện ra có gì đó không thích hợp, quay đầu liền thấy Thời Trạch đang đi theo phía sau, hắn nhíu mày: “Đi theo tôi làm gì? Mau trở về thi đi.”

Địa Trung Hải cũng dừng bước chân: “Thời Trạch, chuyện này không liên quan đến em, sắp tới giờ thi rồi, không trở về sẽ muộn đấy.”

“Chủ nhiệm, em chỉ đi theo Diệp Sách đến phòng y tế thôi được không?” Thời Trạch đi theo sau chủ nhiệm, ngoan ngoãn mở miệng.

Trong lúc nói chuyện, Thời Trạch liếc nhìn vết thương trên người Diệp Sách. Cậu biết người kia xuống tay cũng rất nặng, cậu lo lắng Diệp Sách sẽ không bôi thuốc đàng hoàng như lần trước rồi để lại sẹo.

Diệp Sách nhìn thoáng qua đã biết Thời Trạch đang suy nghĩ cái gì, hắn nhấc chân chắn trước mặt của Thời Trạch, Thời Trạch có chút khó hiểu mà ngẩng đầu nhìn Diệp Sách.

Diệp Sách bất đắc dĩ thở dài, sau đó duỗi tay xoa đầu Thời Trạch: “Ngoan, tôi sẽ đi bôi thuốc, mau về thi đi, không phải muốn được hạng nhất sao? Đừng để đám tự mình đa tình của lớp 10-1 chiếm tiện nghi.”

Thời Trạch thẹn thùng quay đầu vì động tác của Diệp Sách, nhưng cậu không lấy tay của hắn ra.

Cậu khó chịu mà mở miệng nói: “Cho dù tôi không làm câu hỏi lớn thì cũng sẽ cao điểm hơn cậu ta.”

Diệp Sách bị dáng vẻ này của Thời Trạch chọc cười, hắn bất đắc dĩ mở miệng: “Biết rồi, bạn nhỏ, mau về thi đi, cậu đang gánh vác hy vọng của lớp 10-13 đấy.”

Hai người ở một bên mắt đi mày lại, chủ nhiệm nhìn thế nào cũng thấy không thích hợp. Muốn nói quan hệ của họ quá thân mật, nhưng cũng chỉ là xoa đầu, trong ngôn ngữ không có gì khác lạ. Muốn nói giữa họ không có gì, nhưng không khí lại đầy mập mờ.

Chủ nhiệm nghĩ như thế nào cũng không ra, ông chỉ có thể dựa vào trực giác nhiều năm mà mau chóng kéo hai người ra.

Khi Thời Trạch chạy về thi, tiếng chuông vừa reo lên, cậu cầm bài thi, bình tĩnh đặt bút.

Trong phòng giáo vụ, Diệp Sách vừa mới đến phòng y tế bôi thuốc xong đang không chút để ý mà dựa vào tường, còn người bị Diệp Sách đánh ngồi trên ghế.

Chủ nhiệm phòng giáo vụ thở dài một hơi: “May là vừa rồi không ra tay quá mạnh, bằng không hiện tại em đang đứng trong đồn cảnh sát rồi.”

Diệp Sách ôm tay khẽ hừ một tiếng: “Người may mắn là cậu ta, nếu không phải Thời Trạch ra tay ngăn cản, cậu ta chỉ có thể thảm hại hơn thôi.”

“Bị phê bình mà em còn hăng hái à? Không thấy nhục mà còn vinh quang hay sao?” Chủ nhiệm phòng giáo vụ nhìn thấy thái độ của Diệp Sách thì không nhịn được mà mở miệng mắng.

Diệp Sách bất đắc dĩ buông tay, dáng vẻ “Tùy thầy nghĩ thế nào thì nghĩ” khiến chủ nhiệm không có cách nào.

Nếu để chủ nhiệm phòng giáo vụ nói thì Diệp Sách tuyệt đối là sự thất bại trong cuộc đời dẫn dắt học sinh của ông. Nếu Diệp Sách xuất thân từ một gia đình bình thường còn tốt, xảy ra chuyện như vậy thì tất nhiên là mời phụ huynh, nhà trường và phụ huynh cùng trao đổi, cũng có thể đốc thúc Diệp Sách một chút. Chỉ là, phụ huynh của Diệp Sách căn bản không ở Nam Thành, mỗi lần liên hệ với phụ huynh của Diệp Sách, người nghe điện thoại đều là chính Diệp Sách.

Mà lần duy nhất họ có thể liên hệ với phụ huynh của Diệp Sách chính là khi ở đồn cảnh sát. Họ cũng không rõ về sự tình, chỉ biết Diệp Sách đột nhiên đánh nhau với năm người, may mắn được người qua đường nhìn thấy báo cảnh sát, sau đó cảnh sát dẫn Diệp Sách toàn là vết thương về đồn. Thông qua tin tức của cảnh sát, họ mới có thể liên hệ với người trong nhà Diệp Sách. Người nghe máy là giọng nữ, chỉ mở miệng lạnh nhạt nói một câu “Đã biết”, không còn cái gì khác, thậm chí còn không hỏi về tình huống của đứa trẻ, lạnh lùng như người ngoài vậy. Cuối cùng là một người tự xưng là quản gia tới đưa Diệp Sách ra khỏi đồn cảnh sát.

Trường học vốn tưởng rằng với tính cách của Diệp Sách thì không phải trẻ mồ côi cũng là đứa trẻ gia cảnh nghèo khó được ông bà nuôi lớn, chỉ là khi nhìn thấy một người đàn ông tây trang phẳng phiu đi xuống khỏi chiếc Maybach, cuối cùng họ cũng đã biết được thân phận của Diệp Sách. Diệp Sách không phải trẻ mồ côi hay lớn lên trong gia đình nghèo khó, ngược lại, hoàn cảnh gia đình của Diệp Sách lại mạnh đến đáng sợ.

Họ nghĩ như thế nào cũng không hiểu, dựa vào xuất thân của Diệp Sách, cho dù là gia đình muốn an bài như thế này thì cũng nên để đứa trẻ ở thủ đô tự lập, tiếp thu sự giáo dục tốt nhất, hoặc là trực tiếp cho ra nước ngoài, tội tình gì mà phải tới Nam Thành chứ?

Cuối cùng nhóm giáo viên cũng suy đoán Diệp Sách là con ngoài giá thú của nhà họ Diệp, nhưng cũng chỉ là suy đoán thôi, không có người nào ngốc tới mức nói ra.

Chủ nhiệm phòng giáo vụ nhìn học sinh khó giải quyết trước mặt, ông uống một ngụm trà hoa cúc để hạ hỏa, suy nghĩ phải an bài như thế nào mới là thỏa đáng nhất, cuối cùng mới nói: “Thầy sẽ thông báo với phụ huynh của em, còn phải xin lỗi người ta, chuẩn bị sẵn kiểm điểm một nghìn chữ đi.”

Sau khi nghe xong, Diệp Sách cũng chỉ ngẩng đầu, nói một tiếng: “Chủ nhiệm, thầy muốn thông báo thì thông báo, nếu ông ta có thể tới thì em thực sự bội phục thầy, nhưng muốn em xin lỗi thì em sẽ không làm, là cậu ta động khẩu trước nên em mới động thủ, còn kiểm điểm thì em sẽ viết, thầy yên tâm.”

Diệp Sách nói xong liền xoay người đi ra khỏi phòng giáo vụ, để lại chủ nhiệm vẫn còn đang suy nghĩ.