Thời Trạch gọi Diệp Sách vài tiếng nhưng hắn không phản ứng lại, càng không ngờ rằng một quyền tiếp theo của Diệp Sách lại trực tiếp chuyển hướng về phía cậu, cú đấm sắc bén mang theo cả gió lạnh. Còn may là Thời Trạch phản ứng nhanh, nghiêng sang một bên, khó khăn lắm mới tránh thoát được sự công kích của Diệp Sách.
Tô Cảnh Hòa vừa chạy tới hiện trường thì thấy được cảnh này, vốn dĩ còn muốn tiến lên khuyên can, lúc này lại dừng bước chân. Anh trốn trong đám người nhìn Thời Trạch đang bắt lấy Diệp Sách, ánh mắt ẩn sau đôi kính trở nên mờ mịt không rõ.
Cơ thể của bạn nhỏ này rất linh hoạt, hơn nữa dường như cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Sau khi thoát khỏi sự công kích, Thời Trạch giương mắt nhìn Diệp Sách, trong đôi mắt vẫn luôn tản mạn đó tràn ngập tơ máu, hắn nhìn Thời Trạch như nhìn một người xa lạ, ánh mắt mang theo vẻ hung ác, Thời Trạch cảm nhận được nếu lúc này trong tay của Diệp Sách có một con dao thì hắn sẽ tuyệt đối không chút do dự mà đâm người bên cạnh.
Thời Trạch không biết là nguyên nhân gì biến Diệp Sách thành như vậy, nhưng hiện tại Diệp Sách đã mất đi lý trí, điều cậu có thể làm chính là giúp Diệp Sách mau chóng khôi phục bình thường.
Cơ thể Diệp Sách đột nhiên nhẹ nhàng run rẩy, lúc này Thời Trạch mới nhìn thấy trong ánh mắt hung ác của hắn là sự sợ hãi bị ẩn giấu rất sâu.
Diệp Sách đang sợ hãi...
Khi phát hiện ra cảm xúc của Diệp Sách, Thời Trạch lập tức biết vì sao hiện tại Diệp Sách lại hung dữ đến vậy, bởi vì Diệp Sách đang sợ hãi, mà trong tình trạng mất đi lý trí này, hắn cũng chỉ có thể vươn nanh vuốt sắc bén về phía tất cả những người có thể tạo thành uy hiếp cho mình theo bản năng, bởi vì hắn không phân biệt được người bên cạnh có thể uy hiếp mình hay không.
Thời Trạch phát hiện ra điều này, lập tức bỏ qua suy nghĩ dùng sức mạnh khống chế Diệp Sách. Cậu chậm rãi đi lên trước mặt Diệp Sách, vươn tay ôm lấy hắn.
Đột nhiên có người tới gần khiến Diệp Sách lâm vào bất an, hơi thở không quen thuộc xung quanh làm hắn điên cuồng giãy giụa, Diệp Sách giống như một con thú hoang bị nhốt trong l*иg, toàn bộ các động tác đều tràn ngập sự tuyệt vọng.
“Diệp Sách.” Giọng nói của Thời Trạch vang lên bên cạnh Diệp Sách.
Nghe được giọng của Thời Trạch, động tác của Diệp Sách hơi ngừng lại một chút. Thời Trạch thấy âm thanh của bản thân vẫn có tác dụng với Diệp Sách thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, may là Diệp Sách chưa hoàn toàn mất hết lý trí.
“Diệp Sách, không sao rồi.” Thời Trạch ôm Diệp Sách, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.
Cái lưng vốn căng thẳng của Diệp Sách chậm rãi thả lỏng dưới sự trấn an của Thời Trạch. Thấy cảm xúc của hắn vững vàng hơn một chút, Thời Trạch mới yên tâm hơn, cậu nhẹ nhàng chạm vào cái tay rũ bên người của Diệp Sách, nhận ra tay của hắn vậy mà lại cực kỳ lạnh lẽo.
Độ ấm truyền đến từ lòng bàn tay, đôi mắt đỏ như máu của Diệp Sách dần dần khôi phục bình thường, hắn trở tay ôm chặt lấy Thời Trạch đang định lùi lại.
Thời Trạch không ngờ rằng Diệp Sách sẽ hành động như vậy, khi còn chưa phản ứng lại, cả người cậu đã ngã vào trong lòng Diệp Sách.
Hơi thở của Diệp Sách dừng trên cổ Thời Trạch, sau đó cậu truyền đến cảm giác ẩm ướt khiến Thời Trạch hơi ngẩn ra.
Diệp Sách đang hôn cậu...
Trong nháy mắt này, Thời Trạch có chút hoảng loạn, cậu đẩy Diệp Sách ra theo bản năng. Khi hai người tách ra, Thời Trạch cũng thấy được sự hoảng loạn trong mắt Diệp Sách.
Diệp Sách mở miệng muốn nói gì dó, nhưng không biết là ai trong đám người hô lên một câu: “Chủ nhiệm tới rồi.”
Đám học sinh xung quanh đều tản ra, chỉ có vài người lớn gan đứng cách đó không xa tiếp tục hóng chuyện.
Khi chủ nhiệm “Địa Trung Hải” của phòng giáo vụ đi tới cũng đã biết ngọn nguồn sự việc, nhưng không ngờ rằng vừa đi vào đã thấy Thời Trạch, ông sửng sốt một chút: “Thời Trạch, sao em lại ở đây?”
Sau đó, Địa Trung Hải nhìn cảnh tượng thảm thiết trong nhà vệ sinh, ông có chút không thể tin mà mở miệng: “Thời Trạch, em sẽ không tham dự trận đánh nhau này chứ?”
“Không có, là ân oán giữa em và tên này thôi.” Thời Trạch còn chưa nói gì, Diệp Sách đã nói thay.
“Em có thể làm chứng, Thời Trạch chỉ tới xem thôi.” Tô Cảnh Hòa không biết đột nhiên nhảy ra từ đâu, nói với Địa Trung Hải.
Địa Trung Hải nửa tin nửa ngờ mà nhìn thoáng qua Tô Cảnh Hòa, hiển nhiên là ôm thái độ không quá tin tưởng “bản tường trình” của anh. Dù sao thì trong ấn tượng của ông, Tô Cảnh Hòa và Diệp Sách chính là cá mè một lứa, cấu kết với nhau làm chuyện xấu.
“Chủ nhiệm, thật sự không liên quan đến Thời Trạch, cậu ấy đi vào khuyên can thôi.” Đám học sinh vây xem ở bên cạnh cũng sôi nổi làm chứng cho Thời Trạch.
Địa Trung Hải vốn cũng không tin kiểu học sinh ngoan ngoãn như Thời Trạch sẽ đánh nhau, sau khi có người làm chứng thì cũng bỏ qua cho Thời Trạch đi làm bài thi, còn ông dẫn Diệp Sách cùng người bị Diệp Sách đấm đến chảy máu tới phòng y tế.
Thời Trạch nhìn thoáng qua Diệp Sách đi theo chủ nhiệm phòng giáo vụ, cậu rũ mắt đi theo.
Trạng thái này của Diệp Sách khiến cậu rất lo lắng.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Diệp Sách: Nhỏ yếu bất lực nhưng có thể đánh.