[Ngày 15 tháng 1, kỳ thi cuối kỳ kết thúc, nhìn thấy thành tích của cậu ấy, vẫn là hạng nhất.]
[Ngày 26 tháng 2, bạn nhỏ lại đi vào con hẻm nhỏ kia. Sao cậu ấy lại thích đi vào chỗ đó vậy chứ, chẳng lẽ cậu ấy không biết có rất nhiều người thích đánh nhau ở đó sao?]
[Ngày 10 tháng 3, nghe nói hoa khôi thổ lộ với cậu ấy? Thật phiền!]
[Ngày 15 tháng 3, Tô Cảnh Hòa nói bởi vì bạn nhỏ từ chối hoa khôi, người theo đuổi hoa khôi muốn dẫn người vào con hẻm nhỏ kia đánh cậu ấy.]
[Ngày 16 tháng 3, mẹ nó, tên ngu ngốc đó thật sự gọi người tới đánh Thời Trạch, may là tôi trốn học đến xử lý chúng trước, bằng không cậu ấy sẽ rất sợ hãi. Nhưng không nghĩ tới cậu ấy vậy mà lại nhìn thấy dáng vẻ tôi đánh nhau, còn xoay người bỏ chạy, không phải là cậu ấy sợ chứ...]
[Ngày 28 tháng 4, chỉ muốn trốn đi hút thuốc, kết quả lại nghe được tên hạng hai của khóa đang thương lượng việc gọi người đến đánh Thời Trạch, như vậy Thời Trạch sẽ xin nghỉ, không tham gia kỳ thi giữa kỳ, tên hạng hai ngàn năm kia sẽ có thể thành hạng nhất của khóa. Sao cái trường học tệ hại này ngày nào cũng có nhiều chuyện vậy chứ!]
Bàn tay nắm trang giấy của Thời Trạch hơi run rẩy, cậu mím chặt môi mà lật trang tiếp theo, nhưng kỳ lạ là cuốn nhật ký được ghi chép mỗi ngày này lại đột nhiên gián đoạn ở đây.
Lại lật thêm vài trang, Thời Trạch mới nhìn thấy những dòng nhật ký tiếp theo, mấy dòng chữ có chút hỗn loạn, Thời Trạch nhìn nét bút mà phân biệt ra được hẳn là Diệp Sách dùng tay trái để viết.
[Ngày 26 tháng 5, mẹ nó, ai mà biết tên Dương Lập kia còn mang theo dao trong người chứ, tổn thương đến gân cốt suốt 100 ngày, tôi sẽ không tàn phế chứ? Mang dao thì thôi đi, vậy mà còn bị Thời Trạch nhìn thấy dáng vẻ đánh nhau. Tôi nhìn thấy cậu ấy lùi lại một bước, có lẽ là bị dọa rồi, cho nên tôi liền dọa cậu ấy, không cho cậu ấy đi vào con hẻm nhỏ này nữa. Bạn nhỏ quá ưu tú, trong trường học bị rất nhiều người không thích, chỉ là bản thân cậu ấy không biết, tôi thật sự sợ vào thời điểm tôi không có mặt hoặc không thể đuổi tới kịp, cậu ấy sẽ chịu tổn thương.]
Lúc này Thời Trạch mới biết hồi cấp ba, vô số lần Diệp Trạch bị gọi lên phòng giáo vụ là bởi vì cậu, ngay cả lần gãy xương năm lớp 12 cũng là bởi vì cậu. Cậu tự cho rằng sau khi thi đỗ Đại học thì không còn liên quan gì tới Diệp Sách nữa, nhưng không ngờ là Diệp Sách vẫn luôn lặng lẽ ở phía sau bảo vệ cậu.
Những trang nhật ký tiếp theo ghi chép về năm tháng Đại học của Thời Trạch, nội dung trang đầu tiên có một chữ “Mẹ nó” chói mắt, khiến Thời Trạch sửng sốt một chút.
[Ngày 10 tháng 9, vốn nghĩ rằng không nên đăng ký vào cùng trường, lo là đến lúc gặp nhau sẽ lúng túng, cho nên mới đăng ký vào Đại học Thanh Hoa bên cạnh, nhưng không ngờ rằng diện tích của hai ngôi trường này lại lớn như vậy. Hối hận rồi, thật sự rất hối hận, mẹ nó, sớm biết vậy thì đã đăng ký vào Đại học Bắc Kinh rồi.]
Thời Trạch có thể cảm nhận được sự bất đắc dĩ trong những dòng chữ này của Diệp Sách. Đọc đến đây, trong đầu Thời Trạch đột nhiên hiện lên dáng vẻ Diệp Sách tức hộc máu mà viết nhật ký, cậu cúi đầu cười khẽ một tiếng.
Lúc trước cậu còn cảm thấy kỳ lạ vì sao Diệp Sách vẫn luôn đánh nhau hồi lớp 10, 11 lại đột nhiên tập Trung học tập vào lớp 12, thì ra chỉ là vì có thể đăng ký vào trường Đại học ở gần cậu một chút.
Quả thực là đồ ngốc mà.