Chương 39

Khi đó Thời Trạch đọc được những lời này còn không biết là có ý gì, chỉ cảm thấy Diệp Sách hẳn là nhìn thấy cậu vào tiết thể dục nào đó, hoặc là khi cậu phát biểu vào buổi kéo cờ mỗi thứ hai. Nhưng cho tới bây giờ Thời Trạch mới biết, cái Diệp Sách nói tới chính là khi đi thi, hắn dựa vào cửa sổ ngắm nhìn cậu.

Thời Trạch nhớ tới Tô Cảnh Hòa kiếp trước đã nói với cậu: “Diệp Sách chỉ là không dám yêu thôi.”

Thời Trạch nhìn Diệp Sách ở đối diện, cậu biết Diệp Sách trước nay vẫn yêu rất cẩn thận, sợ xảy ra dù chỉ một chút sai lầm. Cái tay của Diệp Sách chưa từng vượt giới hạn dù chỉ một phân, ngay cả khi nhìn cậu cũng chỉ dám thông qua khung cửa sổ. Thời Trạch rũ mắt xuống, trong lòng chua xót.

Diệp Sách dựa bên cửa sổ, cứ cảm thấy Thời Trạch đang nhìn mình, nhưng lại nghĩ là bản thân tự mình đa tình. Trong lúc rối rắm, Diệp Sách càng xác định bản thân nghĩ nhiều, dù sao thì cũng xa như vậy, Thời Trạch sao có thể nhìn thấy hắn chứ.

Bài kiểm tra này kết thúc đúng lúc Thời Trạch đang thả hồn mình trôi dạt, nhưng điều mà cậu không biết là trong khoảng thời gian nghỉ giữa giờ, trạng thái làm bài của cậu đã bị ai đó viết hẳn thành một bài rồi đăng lên Tieba. Tổng kết lại thì ngoài một giờ đầu tiên nghiêm túc làm bài, phần lớn thời gian còn lại cậu đều thả hồn theo gió.

Trong bài đăng đó, rất nhiều người đặt cược rằng Thời Trạch không giành hạng nhất liền bình luận dưới bài viết [Ổn rồi ổn rồi]. Trong khi đó, học sinh lớp 10-13 phẫn nộ cầm điện thoại lên, chuẩn bị bắt đầu một trận chiến không khói súng.

Tuy rằng thành tích của họ không so được với lớp 10-1, nhưng họ có thể làm hậu thuẫn vững chắc của Thời Trạch, ít nhất là không thể để lớp mình bị mắng thảm như vậy được.

Chẳng qua tình hình chiến đấu trên Tieba rất kịch liệt, nhưng người trong cuộc như Thời Trạch lại không biết gì, thậm chí còn đang nghĩ xem làm thế nào để giúp thành tích của Diệp Sách lên đến top 100.

Cuối cùng, Thời Trạch lựa chọn biện pháp hiệu quả nhất... Học bù.

Thời Trạch suy nghĩ về thái độ của Diệp Sách, hiện tại chủ yếu là cần Diệp Sách phối hợp. Cậu không biết nguyên nhân Diệp Sách ghét học tập là gì, nhưng Thời Trạch có thể đoán được thái độ của Diệp Sách có liên quan đến người trong nhà.

Vẫn là đến lúc đó làm công tác tư tưởng cho Diệp Sách đi.

Thời Trạch đang suy nghĩ, đột nhiên hành lang trở nên hỗn loạn, có người kêu: “Diệp Sách đánh nhau! Đánh người ta chảy máu ở hành lang rồi.”

Ngay khi mọi người trong lớp còn chưa phản ứng lại, họ đã nhìn thấy Thời Trạch ngồi ở trên đầu đột nhiên đứng dậy, chạy ra khỏi phòng học.

Cho dù đây là lần đầu họ nhìn thấy Thời Trạch, nhưng cho dù như thế nào thì cũng cảm thấy Thời Trạch không phải kiểu người có tính cách lỗ mãng.

Khi Thời Trạch chạy đến hành lang, cửa các lớp đã có một đám người đứng nhìn, còn có người đi hẳn ra ngoài xem, không một ai khuyên can, đa số đều là ôm tâm thái hóng chuyện, có người còn cố tình vỗ tay tán thưởng, dáng vẻ xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện.

Thời Trạch chen vào đám người nhìn bên trong, Diệp Sách đang túm chặt một chàng trai chảy máu mũi, ánh mắt toát ra sự hung ác mà trước nay cậu chưa từng thấy, hắn ấn đối phương ở trên trường, cười đầy nguy hiểm: “Mày nói thêm câu nữa cho tao nghe.”

“Con mẹ nó...”

Đều là con trai, chàng trai kia sao có thể chịu đựng việc bản thân mình bị Diệp Sách áp chế đến không thể nhúc nhích như vậy chứ, cậu ta vừa mắng người vừa cố gắng công kích Diệp Sách.

Diệp Sách né tránh sự công kích của người kia, sau đó lại thêm một quyền dừng trên mặt đối phương: “Tao đã cảnh cáo mày rồi, nhưng không ngờ là mày vẫn muốn đến tìm chết như vậy.”

Diệp Sách nói chuyện, động tác trên tay cũng mạnh hơn. Tuy rằng Diệp Sách không biểu hiện rõ ràng, nhưng Thời Trạch cảm nhận được lúc này Diệp Sách đã hơi mất khống chế.

“Mày dám đánh tao như vậy? Chờ chủ nhiệm phòng giáo vụ đến là mày thảm rồi.” Tuy rằng chàng trai kia bị đánh không thể đánh trả, nhưng lời nói ngoài miệng vẫn rất ngứa đòn.

Diệp Sách lại đánh thêm một quyền: “Là tự mày tới khiêu khích, còn trách tao đánh tàn nhẫn, muốn lập đền thờ à? Chuyện tốt trong thiên hạ đều là của mày hết rồi.”

Thời Trạch vốn muốn tới ngăn cản Diệp Sách, nghe thấy câu này thì dừng bước theo bản năng.

Lúc trước cậu chỉ biết bản lĩnh của Diệp Sách rất tốt, nhưng không ngờ miệng lưỡi của hắn cũng lợi hại đến vậy. Trong khoảnh khắc, cậu có hơi khiếp sợ, chẳng lẽ trước nay việc Diệp Sách co quắp cùng không biết cách nói chuyện ở trước mặt cậu đều là bởi vì thẹn thùng sao?

Một tiếng “Ầm!” vang dội kéo Thời Trạch trở về từ dòng suy nghĩ miên man. Trong lúc cậu còn đang sững sờ, Diệp Sách đã lôi người kia vào nhà vệ sinh, sau đó mạnh mẽ đá cậu ta vào vách ngăn.

Hốc mắt của Diệp Sách đã đỏ lên, trạng thái cả người hoàn toàn mất khống chế, không bình tĩnh được như bình thường.

Âm thanh tí tách truyền tới từ nhà vệ sinh, cùng với thứ nước bẩn truyền ra từ cái xô đỏ khiến Diệp Sách không khỏi nghĩ tới mùa đông năm ấy.

Tiếng nước nhỏ giọt kia như đang muốn lấy mạng hắn vậy, từng giọt từng giọt, khiến hắn muốn phát điên.

Hắn đã không biết lúc này bản thân đang ở trong hoàn cảnh thế nào, hắn chỉ cảm thấy trước mắt là một mảng máu đỏ, cảnh tượng xung quanh trở nên máu me, mọi thứ đều lạnh lẽo đến dọa người. Hình như ở bên cạnh có người gọi hắn, nhưng lại rất mơ hồ, đầu của Diệp Sách càng ngày càng đau, sau đó trực tiếp đánh ra một quyền về phía âm thanh kia.