Chương 38

Thời Trạch đeo cặp sách đi tới vị trí đầu tiên trong lớp học, mà ngay khi Thời Trạch ngồi xuống, lửa chiến cũng lập tức bùng lên. Người ở lớp 10-1 đều mạnh mẽ, không ai muốn vị trí đầu tiên bị người lớp khác ngồi vào, chỉ thấy một chàng trai đeo kính đi đến trước mặt Thời Trạch, cậu ta đẩy mắt kính, có nề nếp nói: “Cậu là Thời Trạch nhỉ, lần này tôi sẽ được hạng nhất.”

Thời Trạch đánh giá người trước mặt, mở miệng nói: “Cậu là ai?”

Một câu vô cùng đơn giản này khiến phòng học rơi vào bầu không khí tĩnh lặng.

“Tôi là Dương Lập mà cậu cũng không biết?” Dương Lập vỗ bàn của Thời Trạch, dáng vẻ như muốn đánh nhau: “Tôi là người tuyên chuyến với cậu mà cậu cũng không biết?”

Kiếp trước Thời Trạch ở lớp 10-1, tất nhiên là biết Dương Lập, chẳng qua là sau khi đọc được có lần thi cuối kỳ, Dương Lập gọi người chặn mình trong con hẻm nhỏ từ nhật ký của Diệp Sách, bị Diệp Sách giải quyết, thì cậu cũng không ngờ Dương Lập là loại người này.

Thời Trạch nghĩ đến lúc đó cánh tay của Diệp Sách lưu lại một vết thương lớn như vậy, cậu không nhịn được mà đau lòng, đồng thời cũng oán giận Dương Lập.

Thời Trạch ngồi ở vị trí đầu tiên, ôm tay nhìn Dương Lập đứng trước mặt, khóe miệng mỉm cười, lời nói châm chọc: “Phải không? Tôi còn tưởng rằng đối thủ của tôi chỉ có một mình Diệp Sách chứ, cũng không biết sao mà tôi và Diệp Sách đã đặt cược đàng hoàng mà cứ có người không có mắt nào đó muốn chen vào tự làm mình mất mặt.”

Dương Lập biết Thời Trạch đang châm chọc mình, cậu ta nhảy dựng lên: “Cậu dám lấy tôi ra so sánh với Diệp Sách, chỉ dựa vào cậu ta? Cái đồ hạng nhất đếm ngược đó? Cậu ta xứng sao?”

Thời Trạch chậm rãi ngước mắt lên nhìn Dương Lập, tuy rằng không nói một lời, nhưng Dương Lập lại cảm nhận được sự nguy hiểm trong ánh mắt của Thời Trạch, nhưng ngay sau đó lại biến mất không còn gì.

Có thể chỉ là ảo giác thôi.

Dương Lập nghĩ như vậy. Thời Trạch là kiểu người dịu dàng, nhìn thế nào cũng không giống nhân vật tàn nhẫn.

“Tôi chưa từng nói tôi so sánh cậu với Diệp Sách...”

Thời Trạch còn chưa nói xong, khóe miệng của Dương Lập đã nhếch lên.

Tên ngốc như Diệp Sách sao có thể so sánh với cậu ta chứ.

“Bởi vì cậu không xứng để so với Diệp Sách, cậu hoàn toàn không bằng cậu ấy.” Âm thanh nhẹ nhàng của Thời Trạch truyền đến, bình tĩnh giống như chỉ đang trần thuật sự thật.

Nụ cười của Dương Lập cứng lại trên khóe miệng: “Cậu nói tôi không bằng tên ngốc Diệp Sách đó?”

Mấy chữ này khiến Thời Trạch đột nhiên ngẩng đầu, cậu đứng lên liếc Dương Lập một cái, dáng người cao ráo áp chế khiến Dương Lập không thể không ngẩng đầu nhìn Thời Trạch. Ngay sau đó, Thời Trạch cười, trong nụ cười mang theo vẻ uy hiếp: “Nếu tôi còn nghe thấy cậu mắng Diệp Sách thêm một câu nữa, về sau cứ cẩn thận đấy.”

Thời Trạch nói mơ hồ, dừng rất đúng chỗ.

“Mẹ nó, che chở cậu ta như vậy, cậu ta là người yêu của cậu à?” Dương Lập thấy không nói lại được thì nhớ tới tin đồn về Thời Trạch lúc trước.

Vừa nói câu này ra, mấy bạn học tò mò vốn đã ngồi vững trên vị trí lại vểnh tai lên nghe Thời Trạch nói.

Thời Trạch nghe xong, dựa vào trên ghế nhìn Dương Lập, giọng điệu có chút bất đắc dĩ, chỉ thấy cậu nhếch khóe miệng lên, nói: “Cậu muốn nghĩ như vậy thì tôi cũng không có cách nào.”

Học sinh lớp 10-1: “!”

Đây là thứ tôi có thể nghe miễn phí sao?

Học sinh giỏi, vì sao cậu không phủ nhận!

Đây là đang gián tiếp thừa nhận quan hệ sao?

To gan như vậy mà được sao!

Ngay khi mọi người đang ôm tâm thái hóng chuyện, chuông vào lớp đã vang lên chặn đứng bước đường hóng hớt của họ, mà Dương Lập cũng chỉ có thể xám xịt mà ngồi xuống phía sau Thời Trạch.

Giám thị ôm bài thi đi tới phòng học, sau khi phát xong, học sinh cũng khôi phục sự an tĩnh.

Môn thi đầu tiên là Ngữ Văn, Thời Trạch nhìn qua một chút, thấy cũng không có gì khó, trực tiếp cầm bút lên viết. Trong mắt cậu, những thứ này đều là kiến thức cơ bản.

Một bài thi hơn hai giờ đồng hồ, Thời Trạch dùng hơn một giờ đã viết xong, cuối cùng còn kiểm tra lại một lần, sau khi phát hiện không có vấn đề thì bắt đầu nhàm chán đánh giá căn phòng này.

Kiếp trước cậu cũng ngồi ở vị trí này, cũng thi như vậy, khi đó bản thân sẽ vì một kỳ thi mà căng thẳng, nhưng đến bây giờ, tâm thái lại không chút phập phồng. Rèn luyện bản thân qua mỗi lần thi cử, bây giờ đã tập thành thói quen rồi.

Thời Trạch chống đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu đột nhiên ngẩn người, con ngươi hơi co lại. Bây giờ cậu mới phát hiện ở đối diện là lớp 10-13, Diệp Sách ngồi ở phía sau đang dựa vào cửa sổ, không biết là nhìn cái gì.

Giống như có cảm ứng vậy, tầm mắt của Diệp Sách thoáng di chuyển, sau đó đối diện với tầm mắt của Thời Trạch.

Cho dù khoảng cách rất xa, nhưng không biết vì sao Thời Trạch lại có thể cảm giác được hình như Diệp Sách trở nên căng thẳng, ngay cả cánh tay vốn thả lỏng mà đặt lên bệ cửa sổ cũng có vài phần co quắp bất an.

Thời Trạch đột nhiên nhớ tới một câu trong nhật ký của Diệp Sách.

[Tuy rằng có chút mơ hồ, lại còn cách rất xa, nhưng tôi thấy được cậu ấy. Đó là lần đầu tiên có thể không chút kiêng nể mà nhìn cậu ấy, tôi hy vọng cậu ấy quay đầu, nhưng lại sợ cậu ấy sẽ quay đầu, sợ cậu ấy nhìn thấy tôi.]