Sau một lúc, ba người đánh cho đám người kia nằm rạp trên đất. Thời Trạch nhìn đám người trên mặt đất, nhìn thế nào cũng thấy đây là người trưởng thành chứ không phải đám học sinh hư.
Cậu quay đầu hỏi Diệp Sách bên cạnh: “Sao cậu lại chọc tới bọn họ?”
“Không biết, có thể là tác phong của tôi khiến chúng không vừa lòng.” Thái độ của Diệp Sách cực kỳ có lệ, vừa nhìn là biết tìm một lý do lừa gạt Thời Trạch.
Thời Trạch cũng không hỏi nhiều, chỉ nhìn thoáng qua Diệp Sách: “Cậu cũng nên bớt gây thù chuốc oán thì hơn, bằng không một ngày nào đó, cậu không ứng phó được đâu.”
Đây là lần đầu tiên Diệp Sách nghe thấy có người dùng miệng lưỡi giáo huấn mình, cảm thấy vô cùng hiếm lạ, nói: “Người anh em, cậu đang giảng đạo lý với tôi à?”
Bước chân của Thời Trạch khựng lại: “Chỉ là nhắc nhở cậu thôi.”
“Được rồi, cảm ơn, người anh em.” Giọng nói của Diệp Sách vang lên từ phía sau: “Khi nào gặp lại, tôi mời cậu ăn cơm.”
Thời Trạch không đáp lại, chỉ bước nhanh hơn mà ra khỏi con hẻm nhỏ.
Sau khi rời khỏi con hẻm nhỏ, Thời Trạch tháo khẩu trang xuống, sửa lại mái tóc bị mình cố ý làm loạn, đóng cúc áo đồng phục lại, cậu quay đầu nhìn về phía con hẻm nhỏ, sau đó tức hộc máu mà mắng “Chết tiệt” một tiếng: “Mẹ nó, thấy quỷ rồi, cái gì mà người anh em chứ.”
Tô Cảnh Hòa trong con hẻm nhìn thấy người kia đã rời đi, anh sửa lại quần áo của mình, nhìn Diệp Sách: “Đó là ai vậy?”
Diệp Sách lắc đầu: “Không biết.”
“Thân thủ rất tốt, cậu vẫn nên chú ý một chút.” Tô Cảnh Hòa nhớ tới cảnh tượng người nọ ra tay ở bên cạnh mình, cực kỳ hung ác, không chút do dự, anh có thể cảm nhận được chàng trai đột nhiên xuất hiện này rất nguy hiểm.
“Cậu nói xem, có phải là người do ba cậu phái đến bảo vệ cậu không?” Tô Cảnh Hòa hỏi.
Diệp Sách: “Cậu cảm thấy nhà tôi sẽ để ý sống chết của tôi à?”
“Liệu có phải đến làm bạn với cậu, để cậu thả lỏng cảnh giác không?”
Diệp Sách nhớ lại dáng vẻ của người nọ, lắc đầu: “Tôi cảm thấy không có khả năng.”
“Vì sao?”
“Tôi không cảm nhận được ý thù địch trên người cậu ta.”
Tô Cảnh Hòa nhíu mày: “Chỉ bởi vì cảm giác này?”
Diệp Sách gật đầu nói: “Tôi tin tưởng cảm giác của mình.”
Tô Cảnh Hòa đút tay vào túi đi ra khỏi con hẻm, thở dài một hơi: “Hy vọng cảm giác của cậu sẽ không hại cậu.”
Ngày hôm sau khi xuất hiện ở lớp học, Thời Trạch nhìn thoáng qua, phát hiện cách Diệp Sách nhìn mình không có gì bất thường, cậu cũng yên tâm trở lại. Hôm qua cậu che kín mít như vậy, có lẽ là Diệp Sách không nhận ra.
Trong lúc Thời Trạch còn ngây ngốc, Lão Lâm đã cầm sách giáo khoa đi lên bục giảng, ông nhìn thoáng qua đám học sinh ồn ào cãi cọ trong lớp, đập sách giáo khoa: “Đừng náo loạn nữa, trạng thái của các em như vậy thì ứng phó với bài thi như thế nào được?”
Vừa nghe đến thi cử, mọi người lập tức ngồi nghiêm chỉnh: “Bài thi? Bài thi gì? Sao bọn em lại không biết!”
“Mới vừa thông báo thôi, tuần sau thi, cho nên tiết này chúng ta học kiến thức trọng điểm, đừng để đến lúc đó vào phần nên lấy điểm lại không lấy được, mà phần không lấy được thì vẫn không lấy được.” Lão Lâm đứng trên bục giảng ân cần dạy bảo.
Dường như học sinh lớp 10-13 không quá sợ hãi chủ nhiệm lớp, khi Lão Lâm nói những lời này, có người ở dưới hô to: “Thầy ơi, Toán vốn luôn trái ngược như vậy, đây không phải thứ mà người phàm như bọn em có thể động vào đâu.”
Lão Lâm là giáo viên Toán, mỗi lần lên lớp, trong lớp 10-13 cũng chỉ có một mình Thời Trạch làm bài trôi chảy, có rất nhiều học sinh không phải cầm sách giáo khoa mơ màng buồn ngủ thì chính là trực tiếp từ bỏ giãy giụa mà đi vào giấc mộng đẹp.
Lão Lâm thở dài một hơi, thực ra những học sinh này nói đúng, có đôi khi Toán thật sự cần phải có thiên phú, có những người chỉ cần học là biết cách giải đề, có những người phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể làm được, nhưng cùng một kiểu đề, chỉ cần thay đổi cách hỏi là sẽ có rất nhiều người không xác định được.
Cho nên có đôi khi học sinh nói Toán vốn luôn nghịch thiên cũng là thật.
Diệp Sách nhìn thoáng qua Thời Trạch ở bên cạnh, lúc này Thời Trạch đang cầm bút nhìn bài tập giáo viên giao hôm nay, đặt bút nước chảy mây trôi, giống như không đề nào có thể làm khó được cậu vậy.
Diệp Sách tiến lại gần hỏi: “Bạn nhỏ, lần thi này cậu có nắm chắc không?”
Thời Trạch nhìn Diệp Sách, đánh giá chính mình: “Còn ổn.”
“Khoảng hạng bao nhiêu?” Diệp Sách bị dáng vẻ tự tin của Thời Trạch gợi lên hứng thú. Diệp Sách biết thành tích của Thời Trạch rất tốt, nhưng cũng chỉ biết cậu thông qua danh thủ khoa khối, sau đó cũng không có bài thi nào, mọi tiêu chuẩn đánh giá đều từ bài tập và dáng vẻ đi học của Thời Trạch.
Nhưng khi đi học, Diệp Sách để ý Thời Trạch nhìn thì nghiêm túc, nhưng trên thực tế là trong tay cầm bút, còn hồn đã sớm bay về nơi nào rồi.
Diệp Sách không biết có phải học sinh giỏi đều học tập như vậy hay không, nhưng hắn có thể khẳng định, nếu hắn học như vậy thì chắc chắn sẽ là hạng nhất đếm ngược. Tuy rằng hiện tại hắn vẫn giữ thứ hạng đó, nhưng đó là vì hắn ngủ trong giờ thi rồi nộp giấy trắng.
Thời Trạch nghiêng đầu nhìn thoáng qua Diệp Sách, cậu đột nhiên nhớ tới thành tích khiến người ta lo lắng ở kiếp trước của hắn. Năm lớp 10 và lớp 11, Diệp Sách vĩnh viễn ổn định giữ hạng nhất đếm ngược. Hắn giống như một cái cột vững chắc cho toàn bộ học sinh kém vậy, tất cả mọi người đều biết, chỉ cần có Diệp Sách, hạng nhất đếm ngược chắc chắn không phải mình.