Chương 35

Khi kết thúc lớp học buổi tối, Thời Trạch cũng không biết rốt cuộc là giáo viên nói cái gì, chủ yếu là trong lòng cậu vẫn đang nghĩ đến nguyên nhân của cơn đau đầu hôm qua. Cậu cảm thấy thực ra đáp án của chuyện này rất đơn giản, chỉ cần mình nghĩ kỹ là có thể đoán được, nhưng đáp án đó lại như bay lượn mập mờ trước mắt cậu, rõ ràng là nhìn thấy nhưng không bắt được, cảm giác hư vô mờ mịt khiến Thời Trạch không thể nào xuống tay.

Tất nhiên là Diệp Sách biết rõ việc Thời Trạch không có tinh thần suốt tiết học buổi tối, cho nên khi ngồi bên cạnh Thời Trạch, hắn cũng không nói thêm gì, chỉ khi tan học, Diệp Sách mới lặng lẽ đẩy một chai đồ uống qua đường ranh giới giữa hai bàn.

Thời Trạch nhìn thoáng qua, là sữa vị dâu.

Cậu cười bất đắc dĩ, người này tuyệt đối đang coi cậu là trẻ con mà dỗ.

Khi tan học, Diệp Sách cũng đã cùng Tô Cảnh Hòa bước ra ngoài từ cửa sau, Thời Trạch sắp xếp cặp sách của mình, phát hiện hình như không có gì cần mang, tùy tiện cầm điện thoại đeo khẩu trang rồi đi ra khỏi lớp.

Thời Trạch chậm rãi bước đi, đột nhiên cơn đau đầu giống ngày hôm qua lại ập tới, cậu ngồi xổm xuống mắng một tiếng, xoa huyệt thái dương, sau khi hòa hoãn một lát thì đứng lên.

Kiếp trước, cậu hoàn toàn không có cảm giác này, nhưng kiếp này lại thường xuyên xuất hiện, khiến Thời Trạch không thể không coi trọng.

Bước chân của Thời Trạch đột nhiên dừng lại, cậu nghĩ, lần trọng sinh này của mình có thể là bởi vì Diệp Sách.

Liệu có phải... Cơn đau đầu vô duyên vô cớ này cũng có liên quan tới Diệp Sách không?

“Mẹ nó!” Thời Trạch mở điện thoại tìm WeChat của Diệp Sách mới thêm lúc bị phạt đứng hôm qua, nhưng ấn gọi lại không có ai nghe máy.

Thời Trạch cầm điện thoại, có chút bất lực đứng tại chỗ, tuy rằng cậu trọng sinh, nhưng cậu hoàn toàn không biết hôm nay của kiếp trước xảy ra chuyện gì.

Trong lúc hoảng loạn, Thời Trạch đột nhiên nghĩ tới con hẻm nhỏ sau trường học, sau đó cậu lập tức quay đầu chạy về phía đó.

Đi vào con hẻm nhỏ không lâu, Thời Trạch lập tức nghe được âm thanh đánh nhau, cậu vội vàng đi theo âm thanh, không ngờ rằng lại nhìn thấy một đám người đang vây đánh Diệp Sách và Tô Cảnh Hòa. Diệp Sách nhìn người cầm gậy sắt vọt tới trước mặt mình, hắn duỗi tay bắt lấy cây gậy, nhấc chân đá tên kia.

Tô Cảnh Hòa dùng một quyền đánh tên chạy đến từ phía sau, còn có thời gian oán giận: “Mẹ nó, sớm biết thế này đã không đi theo cậu tới đây, nếu đi đường lớn thì hiện tại tôi đã ở nhà tắm rửa rồi.”

Diệp Sách né tránh sự công kích của một người: “Chỉ có cậu lắm chuyện.”

“Ông đây nên ném cậu ở đây một mình chiến đấu mới đúng.”

“Đi thẳng quẹo phải, mời.” Diệp Sách mở miệng không chút khách sáo.

Thời Trạch ẩn mình ở chỗ ngoặt của con hẻm, cố gắng không để mấy người Diệp Sách nhìn thấy mình. Thời Trạch đã có thể xác định cơn đau đầu của mình tuyệt đối có liên quan tới Diệp Sách. Lần trước đau đầu khi huấn luyện quân sự, lúc về nhà liền đụng phải Diệp Sách một thân đầy máu trong con hẻm này, mà lúc này đau đầu cũng gặp phải Diệp Sách bị vây đánh ở đây, chỉ là lần này đau nghiêm trọng hơn, không biết còn có ngụ ý gì khác.

“Cậu nói xem, nếu như chúng ta bị phát hiện, liệu có phải tới đồn cảnh sát lần nữa không? Lão Lý đã quen mặt tôi rồi, mỗi lần nhìn thấy tôi đến đều nói đứa học sinh yếu ớt thư sinh như tôi đi đánh nhau với người ta làm gì, bảo tôi phải làm người tốt.” Giọng nói của Tô Cảnh Hòa vang lên trong ngõ nhỏ.

Thời Trạch nương theo vách tường nhìn Tô Cảnh Hòa dùng vẻ mặt hung ác đá tên đánh lén từ phía sau, không dính dáng đến hai chữ “thư sinh” chút nào.

“Vậy cậu lấy cặp mắt kính làm bộ làm tịch kia xuống trước đã.” Diệp Sách vừa đánh vừa mắng, nhìn như ứng phó rất nhẹ nhàng.

Trong lúc hai người vừa đánh vừa nói, không ai chú ý tới tên bị Diệp Sách đánh quỳ rạp trên đất ở phía sau đã đứng lên, lấy một con dao nhỏ từ trong người ra, đâm thẳng về phía sau lưng Diệp Sách.

“Cẩn thận.” Một tiếng nói vang lên, Diệp Sách chỉ cảm thấy phía sau mình có một cơn gió xẹt qua, sau đó chính là một tiếng “Leng keng”, con dao rơi xuống mặt đất.

Diệp Sách vội vàng quay đầu lại, phía sau hắn là một chàng trai đeo khẩu trang màu đen, mái tóc hỗn loạn che đi đôi mắt. Người này mặc đồng phục của trường Trung học số 2, cà vạt bị kéo xiêu vẹo, hai cái cúc áo đồng phục được mở ra, dưới ánh đèn đường tối tăm, Diệp Sách thấy được hình như xương quai xanh của nam sinh này có cái gì đó hơi tỏa sáng, khi đến gần mới phát hiện đối phương đeo một cái vòng cổ, đang phập phồng theo hô hấp.

Tuy rằng chàng trai này có vẻ ngoài không lương theienj, nhưng Diệp Sách có thể cảm nhận được người trước mắt không hề có ác ý, hắn nhìn qua: “Người anh em, cảm ơn.”

Chàng trai kia nghe thấy lời nói của Diệp Sách thì dường như hơi căng cứng một chút, có phần mất tự nhiên, sau đó trầm giọng nói: “Không cần cảm ơn.”

Diệp Sách đánh giá chàng trai trước mặt, không biết vì sao hắn lại cảm nhận được chút quái dị trên người chàng trai này, nhưng cụ thể là như thế nào thì lại không thể nói ra. Ngay khi Diệp Sách còn đang suy nghĩ, chàng trai kia đã ra tay đánh người xông lên từ phía sau Diệp Sách: “Lúc đánh nhau thì để ý phía sau.”

Diệp Sách nhìn chàng trai ra tay tàn nhẫn, đôi mắt hắn hơi nhướng lên, người này cho hắn một cảm giác rất nguy hiểm.

Tuy rằng có cảm giác như vậy, nhưng Diệp Sách biết người này là bạn không phải địch, cho nên hắn lựa chọn tin tưởng đối phương.