Chương 34

“Mẹ, là Diệp Sách đưa con tới phòng y tế khi con ngất xỉu.” Thời Trạch vội vàng mở miệng nói.

Lâm Thư nhìn chằm chằm vào dáng vẻ gấp gáp giới thiệu Diệp Sách của con trai mình, bà hơi ngạc nhiên nhướng mày, đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy con trai của mình để ý một người như vậy.

Thời Trạch cảm nhận được ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của bà Lâm Thư, cậu né tránh theo bản năng.

Cho dù Thời Trạch đã ở chung với bà Lâm Thư hơn 20 năm, nhưng không thể không nói, có đôi khi khả năng quan sát của bà Lâm Thư cực kỳ khủng bố, bà có thể nhìn ra sự thay đổi cực kỳ nhỏ của cậu, đây cũng là lý do cậu lựa chọn giả ngoan khi trọng sinh. Nếu cậu vẫn dựa theo dáng vẻ của mình lúc hơn 20 tuổi mà sống thì chỉ có hai kết cục thôi... Đi làm lễ trừ tà, hoặc là bị kéo đi làm lễ trừ tà.

May mà Lâm Thư chỉ cảm thấy không thích hợp mà nhìn Thời Trạch một chút, sau đó bà quay đầu nói với Diệp Sách: “Bạn học, thật sự cảm ơn con, chờ mấy đứa được nghỉ thì bảo A Trạch đưa đến nhà dì, dì nấu cơm cho mấy đứa.”

Diệp Sách ngoan ngoãn gật đầu: “Được, cảm ơn dì, bọn con đi trước đây, không quấy rầy dì và Thời Trạch nữa.”

Lâm Thư nhìn Diệp Sách rời đi, tán thưởng: “Đứa nhỏ này khá tốt, vừa lễ phép vừa biết ăn nói.”

Thời Trạch ngẩng đầu nhìn trời, không dám đối diện với Lâm Thư.

Vậy là mẹ không thấy được dáng vẻ đánh người đầy máu của hắn rồi.

Sau khi Thời Trạch được Lâm Thư đưa về nhà, ngày hôm sau Lâm Thư liền mạnh mẽ kéo Thời Trạch tới bệnh viện kiểm tra. Tốn không ít tiền kiểm tra từ trên xuống dưới, cuối cùng nhận được kết luận là không ốm không bệnh, thân thể còn khỏe hơn trâu.

Lâm Thư không tin, chỉ túm lấy bác sĩ hỏi vì sao Thời Trạch lại đột nhiên ngất xỉu, nhưng bác sĩ nhìn báo cáo sức khỏe hết thảy bình thường này thì cũng không đưa ra được kết luận, sau đó tổng kết bằng một câu: “Có lẽ là áp lực học tập quá lớn nên mệt mỏi.”

Thời Trạch ngoan ngoãn đứng sau Lâm Thư, cạn lời nhìn trời, vì sao lại là áp lực học tập quá lớn vậy chứ, cậu thật sự không có chút áp lực học tập nào hết có được không? Thậm chí chiều hôm qua còn ngồi nghĩ linh tinh trong giờ học.

Thời Trạch không bị bệnh thì tất nhiên là không thể tốt hơn, tuy rằng đến buổi tối Lâm Thư nói Thời Trạch nghỉ ngơi nốt ngày hôm nay rồi ngày mai quay lại đi học, nhưng không biết vì sao trong lòng Thời Trạch cứ có dự cảm không tốt, cho nên không màng đến sự phản đối của Lâm Thư mà chạy đi tham gia tiết học buổi tối.

Lâm Thư đứng trên tầng, bất đắc dĩ nhìn đứa con trai đã đeo cặp sách đi xa của mình, thở dài một hơi: “Có đôi khi con cái quá thích học tập cũng là một kiểu phiền muộn...”

Khi Thời Trạch đeo cặp sách đi vào lớp, cả đám người liền đi đến bàn học của Thời Trạch hỏi thăm.

Thời Trạch cũng kiên nhẫn giải thích bản thân không có việc gì, có lẽ là học tập quá mệt mỏi thôi.

Hiển nhiên là bản thân Thời Trạch cũng đã tiếp nhận cách nói quá mệt mỏi này.

Sự quan tâm của mọi người kết thúc khi tiếng chuông vào học vang lên.

Lúc này, cuối cùng Thời Trạch cũng nhẹ nhàng thở ra, cậu bất đắc dĩ xoa huyệt thái dương đau nhức.

“Cậu rất được hoan nghênh đấy.” Giọng nói của Diệp Sách vang lên từ bên cạnh.

Thời Trạch quay đầu, đối diện tầm mắt với Diệp Sách đang nằm dài trên bàn.

“Không phải cậu cũng rất được hoan nghênh sao?” Thời Trạch sắp xếp lại bàn học của mình, sau đó lấy quyển sách giáo khoa chuẩn bị học ra, đặt trên bàn.

“Cái đó thì đúng, ai cũng muốn đánh tôi.” Diệp Sách nghe được lời của Thời Trạch, bắt đầu trêu chọc.

Thời Trạch nghe Diệp Sách nói đùa thì nhếch môi tiếp lời: “Vì sao ai cũng muốn đánh cậu?”

Lúc này, Diệp Sách vẫn nằm dài trên bàn nhìn Thời Trạch, cũng vào lúc này, Thời Trạch mới phát hiện lông mi của Diệp Sách rất dài, bởi vì trời sinh có đôi mắt đa tình, cho nên khi ngước mắt nhìn về phía người khác sẽ cho người ta một cảm giác thâm tình.

Nhưng bởi vì tác phong ngày thường của Diệp Sách quá mức kỳ quái, không ai dám đối diện với hắn, mà tính cách của Diệp Sách cũng khiến đôi mắt thâm tình này thêm vài phần hờ hững.

“Có thể là bởi vì... Tôi quá đẹp đấy.” Giọng nói của Diệp Sách cắt ngang mạch suy nghĩ của Thời Trạch, giống như nói lời trong lòng Thời Trạch ra vậy.

Trong lòng Thời Trạch bất ngờ, cho rằng Diệp Sách xem thấu nội tâm của mình, nhưng sau khi nhìn thấy ý cười trong mắt Diệp Sách, cậu biết Diệp Sách chỉ đang nói đùa thôi, cho nên trái tim của Thời Trạch cũng thả lỏng.

“Có thể là vậy đó.” Thời Trạch chậm rãi tiến đến trước mặt Diệp Sách, khi hai người chỉ còn cách một khoảng thì Thời Trạch dừng lại, cậu làm bộ cẩn thận đánh giá Diệp Sách, mở miệng nói: “Đúng là cậu khá đẹp.”

Thời Trạch nói xong thì lại kéo dài khoảng cách, chỉ để lại một mình Diệp Sách ngây ngốc ở tại chỗ. Hắn mơ hồ nhìn Thời Trạch, cái miệng vốn biết cách ăn nói lại chẳng thể thốt lên một câu nào.

Thời Trạch vừa mới trêu chọc hắn...

Không biết vì sao trong lòng Diệp Sách lại đột nhiên xuất hiện câu nói này.

Hắn lén lút đánh giá Thời Trạch đang làm bài tập, nhưng dáng vẻ của Thời Trạch lại như không có gì, Diệp Sách đột nhiên có chút không xác định.

Thời Trạch cầm bút nhìn như đang làm bài tập, nhưng trên thực tế là vẫn luôn quan sát Diệp Sách bên cạnh.

Khi phát hiện Diệp Sách lại nằm dài ra bàn, cậu nhíu mày.

Cậu trêu chọc như vậy mà không có phản ứng sao?

Sau đó là một lời cảm thán phát ra từ chỗ sâu nhất của linh hồn: Có phải là Diệp Sách không được không?

***

Tác giả có lời muốn nói:

Một ngày nào đó trong tương lai, Thời Trạch chống thân mình: Tôi cho rằng mình trọng sinh thì sẽ ở trên, là ai nói Diệp Sách không được chứ? Anh ấy thực sự quá được...