Động tác của Thời Trạch vốn rất nhẹ, nhưng giấc ngủ của Diệp Sách luôn rất nông, cho nên khi Thời Trạch vừa đắp chăn cho hắn thì hắn đã mở mắt. Diệp Sách vừa mở mắt liền thấy được Thời Trạch, sự mệt mỏi trong mắt hắn biến mất gần như không còn gì, chỉ thấy hắn vội vàng đứng lên, mở miệng nói: “Khá hơn chút nào chưa?”
Thời Trạch gật đầu: “Khá hơn nhiều rồi.”
Thời Trạch nhìn Diệp Sách, cho dù trong lòng đã có đáp án nhưng cậu vẫn thử mở miệng: “Là cậu đưa tôi đến đây sao?”
Diệp Sách “Ừm” một tiếng, không mở miệng, hắn không biết chính mình nên nói chuyện thế nào với Thời Trạch, cho nên chỉ đứng co quắp tại chỗ.
Thời Trạch dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra sự căng thẳng của Diệp Sách, khóe miệng cậu cong nhẹ, sau đó dưới vẻ mặt khiếp sợ của Diệp Sách, cậu tiến lên ôm lấy hắn.
Thân mình vốn co quắp của Diệp Sách lập tức cứng đờ khi Thời Trạch tới gần, Thời Trạch dựa trên vai Diệp Sách, cảm nhận được người mà mình ôm lấy cứng đờ như một tấm gỗ, trong mắt cậu đầy vẻ hài hước, sau đó lại cố ý đến gần hơn, gần đến mức đôi môi sắp chạm vào lỗ tai hơi lạnh của Diệp Sách.
Hơi thở của Thời Trạch truyền tới bên tai khiến tim Diệp Sách không khỏi đập nhanh hơn, hắn muốn tránh né theo bản năng nhưng lại phát hiện bản thân chỉ cần lui về phía sau một chút thì Thời Trạch sẽ tiến lên. Lúc này, Diệp Sách ngửi được mùi hương trên người Thời Trạch, mang theo hương cỏ xanh nhàn nhạt cùng mùi bồ kết quanh quẩn xung quanh, giống như đang dụ hoặc hắn vậy.
“Diệp Sách.” Giọng nói của Thời Trạch vang lên, rất nhẹ nhàng, giống như một con mèo nhỏ đang dùng móng vuốt gãi lên đầu quả tim của Diệp Sách vậy.
Thời Trạch liếc nhìn thấy yết hầu của Diệp Sách động đậy, khóe miệng của cậu nhếch lên ở vị trí mà Diệp Sách không nhìn thấy, xem ra Diệp Sách cũng không phải không có cảm giác với cậu.
“Cảm ơn.” Khi nói những lời này xong, Thời Trạch lập tức buông lỏng đôi tay đang ôm Diệp Sách. Từ trước đến nay, cậu vẫn luôn biết cái gì gọi là một vừa hai phải, không thể ép người ta quá mức được.
“Quấy rầy một chút.” Giọng nói của Tô Cảnh Hòa vang lên ở cửa: “Nơi này là phòng y tế, không phải chốn không người, chú ý chừng mực đi!”
Nghe thấy âm thanh trêu chọc, cho dù Thời Trạch đã từng sống hơn 20 năm thì cũng không nhịn được mà đỏ mặt.
“Không có việc gì, tôi cũng chưa đứng đây được bao lâu, chỉ từ lúc hai người ôm ấp thôi.” Da mặt của Tô Cảnh Hòa vốn dày, sau khi thấy Thời Trạch đỏ mặt thì càng trêu chọc nhiều hơn.
“Đừng trêu cậu ấy.” Diệp Sách liếc Tô Cảnh Hòa một cái.
Tô Cảnh Hòa thực hiện động tác kéo khóa miệng: “Biết rồi, cậu đau lòng.”
Thời Trạch thấy đề tài này ngày càng có dấu hiệu không ổn, cậu vội vàng mở miệng chuyển chủ đề: “Vì sao tôi lại đột nhiên ngất xỉu? Giáo viên y tế có nói gì không?”
“Không có gì, giáo viên y tế nói có lẽ cậu học tập quá mệt mỏi nên ngất xỉu thôi.” Diệp Sách nhìn thoáng qua Thời Trạch, cho dù bây giờ Thời Trạch đã khôi phục bình thường, nhưng sắc mặt vẫn hơi trắng, hắn lo lắng mở miệng: “Thời Trạch, hay là cậu cứ đến bệnh viện xem thử đi, đột nhiên ngất xỉu không phải chuyện nhỏ đâu.”
Lúc này, sắc mặt của Thời Trạch cũng trở nên nghiêm trọng, cậu mở miệng nói: “Tôi biết rồi.”
Sở dĩ biểu cảm của Thời Trạch nghiêm trọng là vì cậu hiểu rõ bản thân hoàn toàn không phải vì học tập mà mệt mỏi gì đó.
Trọng sinh trở lại, tri thức cũ vẫn tồn tại trong đầu. Kiếp trước cậu tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh, trong thời gian ở trường cũng không hề lơ là việc học, hiện giờ trở về cấp ba thì giống như học mẫu giáo vậy, cho dù bản thân nửa chơi nửa học cũng có thể đạt được kết quả cao, tuyệt đối không có khả năng bản thân cậu học tập mệt mỏi.
Thời Trạch nghĩ tới bản thân còn mới đến tiệm net thì nhăn mày càng sâu hơn: Không đến mức chứ, chỉ chơi game một buổi chiều thôi, mẹ nó, còn có thể ngất xỉu sao?
Cậu không tài nào nghĩ ra được, nhưng Thời Trạch có một dự cảm, việc ngất xỉu này tuyệt đối không đơn giản.
Có thời gian vẫn nên đến bệnh viện khám thử.
“A Trạch!” Giọng nói của một người phụ nữ vang lên từ ngoài cửa.
Thời Trạch ngồi ở trên giường vội vàng đứng lên nhìn về phía cửa.
Lâm Thư nhìn thấy Thời Trạch thì vội vàng tiến đến: “Sao lại thế này? Sao lại đột nhiên ngất xỉu?”
“Con không biết vừa rồi mẹ nhận được điện thoại của thầy giáo thì căng thẳng cỡ nào đâu, có phải là gần đây học tập quá mệt mỏi không? Có phải là áp lực quá lớn không? Áp lực quá lớn là không được đâu. Tuy rằng mẹ cũng muốn con có thành tích tốt, nhưng cũng không thể lấy sức khỏe của con ra làm cái giá phải trả cho thành tích được, con phải quý trọng cơ thể của mình, mệt mỏi thì nhất định phải nói ra, có biết không?”
Đối mặt với đủ loại vấn đề của Lâm Thư, Thời Trạch hoàn toàn không có cơ hội đáp lời.
Cậu chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu: “Biết rồi.”
“Ngày mai xin nghỉ một hôm đi, đến bệnh viện kiểm tra lại một chút.” Lâm Thư thấy Thời Trạch không có vẻ không khỏe thì mới nhẹ nhàng thở ra.
Thời Trạch: “Được.”
Lâm Thư nói xong thì mới chú ý tới hai chàng trai ở cạnh Thời Trạch: “Hai đứa là bạn học của A Trạch sao?”
Diệp Sách gật đầu, ngoan ngoãn mở miệng: “Chào dì, con tên là Diệp Sách.”
Tô Cảnh Hòa cũng lên tiếng chào hỏi.