Chương 32

Thời Trạch nhìn Tô Cảnh Hòa, lúc này không biết vì sao, Tô Cảnh Hòa lại đứng lên đoạt lấy điện thoại của Diệp Sách.

Mà Diệp Sách nhìn thấy Tô Cảnh Hòa đứng lên thì cười mà giấu điện thoại ra sau, Tô Cảnh Hòa vừa chửi mẹ nó vừa đạp lên chân Diệp Sách. Diệp Sách lắc điện thoại, nói: “Cậu đạp thêm một cái thử xem, đến lúc đó ông đây run tay, nói không chừng sẽ gọi thẳng tới thủ đô đấy.”

Tô Cảnh Hòa nghiến răng nghiến lợi mở miệng: “Đồ chó.”

Diệp Sách lắc điện thoại: “Cảm ơn đã khích lệ.”

Thời Trạch nắm chặt bàn tay.

Có phải Tô Cảnh Hòa thích Diệp Sách không...

Vậy Diệp Sách thì sao?

Kiếp trước Diệp Sách thích cậu.

Nhưng kiếp này thì sao?

Sau khi trọng sinh, có rất nhiều việc đã thay đổi, cậu không còn ở lớp 10-1, lại còn có quan hệ với Diệp Sách, liệu có phải bởi vì kiếp trước bản thân không có tiếp xúc gì với Diệp Sách nên trong lòng Diệp Sách, cậu mới tốt đẹp như vậy, cho đến tận khi Diệp Sách qua đời thì cậu vẫn được hắn đặt ở trong tim giống như ánh trăng sáng không?

... Tôi sẽ coi cậu là anh em.

Câu nói này của Diệp Sách đột nhiên vang lên bên tai Thời Trạch.

Thời Trạch cười khổ một tiếng, anh em sao?

Thời Trạch nhìn hai người đang đùa giỡn, cậu đứng lên muốn vào nhà vệ sinh rửa mặt một chút, ít nhất là để đầu mình không còn hỗn loạn như vậy nữa. Nhưng không ngờ rằng, cậu vừa mới đứng lên liền cảm thấy đau đầu, cảm giác đau đớn quen thuộc đánh úp tới, giống như cơn đau vào lúc huấn luyện quân sự vậy, nhưng mà lúc này lại nặng hơn.

Thời Trạch dùng một tay chống lên bàn, một tay đỡ đầu mình, cậu cảm thấy đầu mình đau như bị xé ra, cho dù như thế nào cũng không giảm bớt được.

Diệp Sách đang đùa giỡn ở bên cạnh nhìn ra sự không thích hợp của Thời Trạch, sắc mặt của cậu tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi lạnh.

Hắn vội vàng tiến lên đỡ lấy Thời Trạch, giọng nói có chút run rẩy: “Thời Trạch, cậu làm sao vậy? Đừng làm tôi sợ.”

Thời Trạch nương theo sức lực của Diệp Sách mà dựa lên người hắn, cậu muốn nói một câu “Không có việc gì”, nhưng kết quả là mở miệng thì phát âm cũng rất khó khăn.

Nhìn dáng vẻ càng lúc càng yếu của Thời Trạch, Diệp Sách muốn đưa Thời Trạch đến phòng y tế, nhưng lại bị Thời Trạch nghiêng người né tránh.

Các bạn học trong lớp phát hiện ra sự bất thường ở phía sau, vội vàng xông tới mở miệng hỏi làm sao vậy.

Tô Cảnh Hòa nhìn bạn học vây xung quanh: “Đừng đứng hết ở đây, cho Thời Trạch chút không khí.”

Trải qua vài phút, Thời Trạch có cảm giác như mình đã đỡ hơn, cậu chống tay lên bàn, nương theo sức lực của Diệp Sách mà đứng lên, vốn muốn mở miệng nói mình không có việc gì, nhưng ngay trong khoảnh khắc vừa đứng dậy, tất cả sự đau đớn lập tức đánh úp tới, sự đau đớn vừa rồi cũng ập vào, Thời Trạch không thể chống đỡ, khẽ hừ một tiếng rồi ngã xuống mặt đất, mất đi tri giác.

Trong lúc mơ hồ, Thời Trạch cảm nhận được bản thân như bị người khác ôm lên, xung quanh có rất nhiều người gọi tên mình.

Cậu nhăn mày: Ồn ào quá.

Trong bóng đêm, Thời Trạch có cảm giác như bản thân quay lại con hẻm nhỏ phía sau trường học, ở chỗ rẽ có một chang trai dựa vào tường nhìn Thời Trạch đi tới, trên mặt nam sinh còn có vết máu, mở miệng nói: “Này, bạn nhỏ, sao hôm nay cậu lại đi vào con hẻm nhỏ này?”

Thời Trạch không mở miệng mà chỉ lui về phía sau vài bước, chàng trai thấy được động tác của Thời Trạch thì chỉ cười, mở miệng: “Sợ tôi như vậy à?”

Thời Trạch ngẩng đầu, nhìn thấy dường như khi chàng trai mở miệng, một tia bi thương xẹt qua trong mắt, nhưng lại bị chàng trai kia che giấu rất tốt.

“Sợ thì mau chạy đi.” Diệp Sách xoay người để lại cái lưng cho Thời Trạch.

“Từ từ.”

Giọng nói vang lên từ phía sau khiến thân mình Diệp Sách cứng đờ, hắn quay đầu nhìn nhóc ngoan ngoãn này, giả bộ không kiên nhẫn: “Cậu lại...”

Còn chưa dứt lời, Diệp Sách chỉ cảm thấy khuôn mặt của mình nóng lên, Thời Trạch đang nhẹ nhàng duỗi tay lau vết máu trên mặt Diệp Sách.

Giọng nói của Thời Trạch rất nhẹ nhàng: “Rất đau đúng không?”

Độ ấm này khiến Diệp Sách không khỏi đỏ mặt, hắn quay đầu, không tự nhiên mở miệng: “Không có.”

Đến đây thì cảnh trong mơ đột nhiên biến mất, Thời Trạch ở trên giường chậm rãi mở mắt.

Cậu cảm thấy khóe mắt của mình hơi ướt, cậu biết cảnh tượng đó, chính là năm lớp 10 của kiếp trước, nhưng khi đó cậu không gọi Diệp Sách lại như trong mơ, mà là lập tức quay đầu bỏ chạy khi Diệp Sách mở miệng đuổi người.

Khi đó cậu sợ hãi chàng trai một thân đầy máu trong con hẻm nhỏ, nhưng lại xem nhẹ nội tâm của người ấy.

Khi đó nhất định là Diệp Sách rất đau, sau đó còn tận mắt nhìn người mình thích bỏ chạy vì sợ mình.

Sau khi Thời Trạch cảm thấy bản thân hòa hoãn lại thì muốn đứng dậy, nhưng lại nhìn thấy Diệp Sách đã gối lên giường của mình mà ngủ say.

Ký ức trước khi té xỉu trở về trong đầu Thời Trạch, cậu nhớ là mình được Diệp Sách ôm đi.

Thời Trạch nhẹ nhàng xuống giường, còn đắp thêm chăn cho Diệp Sách, nhỏ giọng nói: “Vất vả cho cậu rồi...”

***

Tác giả có lời muốn nói:

Thời Trạch: Có phải Tô Cảnh Hòa có ý với Diệp Sách không...

Tô Cảnh Hòa: Mẹ nó, đó chỉ là sự quan tâm nên có của một người ba dành cho con trai thôi, không có chuyện thích đâu, quá đen đủi, cút đi!