Giống như tiền trảm hậu tấu vậy, Diệp Sách vừa mới hỏi xong, không đợi Thời Trạch trả lời, tay của hắn đã sờ lên đầu Thời Trạch.
*Tiền trảm hậu tấu: Nói về việc tự ý giải quyết xong rồi mới báo cáo, không xin ý kiến trước.
Tóc của Thời Trạch không khô cứng như mấy chàng trai khác mà vô cùng mềm mại, giống như tính cách của Thời Trạch vậy.
Tay của Diệp Sách còn dừng lại trên tóc của Thời Trạch, hắn đối diện với đôi mắt tràn đầy kinh ngạc của cậu, sợ tới mức lập tức rút tay lại, trên tay vẫn còn một chút cảm xúc mơ hồ khi xoa tóc cậu. Hắn nhẹ nhàng sờ nắn ngón tay của chính mình, dựa người vào tường.
Thời Trạch bước ra khỏi sự khiếp sợ khi được Diệp Sách xoa đầu, cậu nhìn Diệp Sách ở bên cạnh, dáng vẻ rõ ràng là không muốn nói chuyện. Cậu cũng không mở miệng mà học theo dáng vẻ của Diệp Sách, dựa vào trên tường.
Cũng may, lúc này chuông tan học kịp thời vang lên, Diệp Sách vốn dựa người vào tường, ngay sau đó lại rời đi giống như chạy trốn.
Thời Trạch ở phía sau nhìn dáng vẻ hốt hoảng chạy trốn này của Diệp Sách, trong mắt của cậu đều là vẻ buồn cười. Đây là... Đang thẹn thùng sao? Xem ra đại ca trường học còn rất ngây thơ.
Diệp Sách điên cuồng chạy về chỗ ngồi của mình trong lớp học, quả nhiên nhận được sự cười nhạo vô tình của Tô Cảnh Hòa: “Cậu bị làm sao vậy? Không được à, mới xoa đầu đã chạy rồi? Khí thế của cậu đâu hết rồi?”
Sau khi hỏi liền ba câu, Tô Cảnh Hòa nhận được một cú đấm từ Diệp Sách. Trừ bỏ đối với Thời Trạch, Diệp Sách tàn nhẫn với tất cả mọi người, mà với Tô Cảnh Hòa thì càng tàn nhẫn hơn.
Tô Cảnh Hòa chịu không nổi sự bạo hành của Diệp Sách, vì suy nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình, anh lập tức lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh đưa đến trước mặt Diệp Sách: “Đừng đánh, cậu nhìn cái này đi, đây chính là người anh em này mạo hiểm tính mạng để chụp cho cậu đấy.”
“Thứ gì...” Diệp Sách còn chưa nói xong, đôi mắt đã nhìn thấy hình ảnh trên điện thoại.
Trong ảnh chụp, hắn đang xoa đầu Thời Trạch, mà Thời Trạch cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, đặc biệt khiến lòng người rung động.
Diệp Sách đoạt lấy điện thoại của Tô Cảnh Hòa: “Gửi cho tôi.”
“Gửi gửi gửi, sao có thể không gửi, cậu trả điện thoại lại cho tôi trước, tôi gửi cho cậu ngay.”
Diệp Sách trả lại điện thoại cho Tô Cảnh Hòa: “Gửi xong thì xóa đi.”
“Dựa vào cái gì?” Tô Cảnh Hòa nhìn Diệp Sách, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn như vậy của Diệp Sách, là người bạn thơ ấu lớn lên cùng với hắn, Tô Cảnh Hòa lập tức có tâm tư trêu chọc: “Vì sao lại bắt tôi xóa chứ? Bạn nhỏ đáng yêu như vậy, tôi lưu lại không được sao? Đặt làm hình nền cũng rất dưỡng mắt, chỉ là cái tên ở bên cạnh quá phiền, tôi phải nghĩ cách photoshop xóa người nọ đi.”
Tô Cảnh Hòa vừa nói vừa nhìn Diệp Sách, sắc mặt của Diệp Sách lập tức trầm xuống, hắn nghiến răng nghiến lợi: “Cậu dám?”
“Tôi đúng là dám đó, học sinh giỏi là của mọi người, chính học sinh giỏi còn chưa nói gì, cậu quản nhiều thế làm gì?” Nói đến đây, Tô Cảnh Hòa cũng tiến lại gần Diệp Sách: “Hay là cậu có tâm tư gì đó với Thời Trạch mà không thể để cho người khác biết?”
Tô Cảnh Hòa như bừng tỉnh mà gật đầu: “Khó trách, tôi còn nói sao lại che chở bức ảnh này như thế, thì ra là dáng vẻ bảo vệ vợ mình.”
“Vợ gì?”
Diệp Sách nhấc chân muốn đá Tô Cảnh Hòa, nhưng âm thanh của Thời Trạch đột nhiên vang lên, cái chân đã giơ đến giữa không trung của hắn bị rút lại, sau đó quy củ mà ngồi xuống: “Không có gì.”
Tô Cảnh Hòa nhìn dáng vẻ không đáng một đồng của Diệp Sách, vô cùng khinh thường mà “Hừ” một tiếng.
Không mở miệng nói tiếp, điện thoại trong tay Tô Cảnh Hòa rung lên, là Diệp Sách nhắn tin.
Diệp: [Gửi ảnh cho tôi, sau đó xóa đi.]
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Có chỗ tốt gì không?]
Diệp: [Hơn nữa đừng có nói bậy trước mặt Thời Trạch, bằng không tôi sẽ đánh chết cậu.]
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Nói bậy cái gì? Vợ sao?]
Diệp: [Câm miệng.]
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Tôi giữ bí mật cũng rất vất vả, cho nên có chỗ tốt gì không?]
Diệp: [Chỗ tốt chính là, nếu cậu dám nói ra ngoài, tôi sẽ lập tức gọi điện thoại tới nhà họ Tô, nói với anh trai cậu về những chuyện tốt cậu làm ở Nam Thành.]
Tô Cảnh Hòa quay đầu nhìn Diệp Sách ở phía sau, Diệp Sách cũng biết Tô Cảnh Hòa đang nhìn mình, hắn nâng điện thoại lên chỉ vào số điện thoại của anh trai Tô Cảnh Hòa, tuy rằng khuôn mặt mỉm cười, nhưng trong nụ cười đều là sự uy hiếp.
Tô Cảnh Hòa: Mẹ nó, đồ chó!
Tô Cảnh Hòa bắt đầu cảm thán bản thân kết bạn cẩu thả, một lần sảy chân để hận ngàn đời.
Sớm biết rằng đồ chó này thiếu đánh như vậy thì lúc trước đã không vì cảm thấy hắn đáng thương mà đặc biệt từ thủ đô đến Nam Thành bầu bạn với hắn rồi.
Diệp: [Nhắc nhở một chút, là cậu cảm thấy thủ đô nhàm chán nên mới tung ta tung tăng theo tôi tới Nam Thành, cậu nên cảm tạ ông đây thu lưu đứa con bất hiếu không nhà để vậy như cậu mới đúng.]
Tô Cảnh Hòa đột nhiên quay đầu: “Mẹ nó, sao cậu lại biết được suy nghĩ trong lòng tôi?”
“Làm phiền rồi, cậu từng nói những lời này rất nhiều lần, cho dù là nghĩ ở trong lòng thì tôi cũng biết.”
Thời Trạch nhìn tương tác giữa Diệp Sách và Tô Cảnh Hòa, cậu rũ mắt xuống. Ở kiếp trước, Tô Cảnh Hòa xuất hiện trong tang lễ của Diệp Sách, cậu đã nhìn thấy vẻ bi thương lộ ra trong ánh mắt được giấu dưới cặp kính của Tô Cảnh Hòa. Khi đó, Tô Cảnh Hòa thậm chí còn không màng đến thể diện của bốn gia tộc lớn, dẫn người tới tang lễ của Diệp Sách, trực tiếp khiến ông cụ Diệp không có đường lui. Nhiêu đây cũng đủ để thấy tình nghĩa của Tô Cảnh Hòa và Diệp Sách là không hề ít.