“Vậy cậu có thể nói cho tôi biết vì sao vừa rồi lại làm như vậy không?” Thời Trạch hỏi về việc Diệp Sách đột nhiên giữ cổ cậu lại.
Nói xong, bên tai Thời Trạch không nhịn được mà đỏ lên. Cũng không thể trách một người hai mươi mấy tuổi như cậu lại thẹn thùng, chủ yếu là khoảng cách vừa rồi quá thân mật, cho dù đến bây giờ thì Thời Trạch vẫn có thể nhớ rõ cách hô hấp của hắn phả lên cổ mình, khiến cậu không khỏi tê ngứa.
Diệp Sách nghe được câu hỏi của Thời Trạch thì có chút ngượng ngùng mà khụ một tiếng, mở miệng nói: “Tôi ngửi được mùi khói thuốc trên người cậu.”
“Mùi khói thuốc thì làm sao vậy?” Thời Trạch có chút nghi hoặc mở miệng.
“Cảm giác là trên người một học sinh ngoan như cậu thì không nên xuất hiện mùi này.” Diệp Sách ăn ngay nói thật.
“À, do ba tôi ở nhà hút thuốc, có lẽ là dính mùi.” Thời Trạch mặt không đỏ tim không đập mà nói dối.
Diệp Sách hiểu rõ mà gật đầu, hết thảy nghi hoặc đều được giải quyết. Lúc này, Diệp Sách nhớ lại chuyện vừa nãy. Khi hắn ghé sát vào Thời Trạch, hắn thấy được đôi mắt và đôi môi của Thời Trạch, trong nháy mắt đó, Diệp Sách cảm nhận được ánh mắt của mình đã dừng trên môi của Thời Trạch không thể thu về. Đó cũng là lý do vì sao khi giáo viên Ngữ Văn gọi họ, hắn mới không phản ứng kịp để buông Thời Trạch ra.
Diệp Sách lén lút nhìn thoáng qua Thời Trạch, cậu đang cầm sách giáo khoa và ghi chép vào vở, dáng vẻ rũ mắt đặc biệt điềm tĩnh tốt đẹp.
Diệp Sách đột nhiên nhớ tới cảnh tượng Thời Trạch cởi cúc áo trên sân bóng rổ ngày đó, yết hầu của hắn hơi giật, sau đó hắn lập tức di chuyển tầm mắt. Chỉ có khi tiếp xúc gần gũi với Thời Trạch, hắn mới biết được dưới cái cà vạt và những chiếc cúc áo kia chính là xương quai xanh tinh xảo đến mê người.
Tất nhiên là Thời Trạch cảm nhận được Diệp Sách rời mắt đi, Thời Trạch mở trang sau của sách giáo khoa, khóe miệng hơi nhếch lên, tên ngốc này thậm chí còn không biết ánh mắt của mình rõ ràng đến mức nào.
“Diệp Sách.” Âm thanh của Thời Trạch vang lên.
“Sao vậy?”
“Trong lòng cậu, tôi là kiểu người thế nào?” Thời Trạch cầm sách giáo khoa Ngữ Văn mà nhìn Diệp Sách.
Diệp Sách đang dựa vào lập tức đứng thẳng.
Hồi lâu sau, khi Thời Trạch cho rằng mình sẽ không nhận được đáp án, Diệp Sách mở miệng: “Học sinh giỏi, nhóc ngoan ngoãn, người có thành tích rất tốt.”
Sau khi nghe thấy đáp án này, Thời Trạch cười một tiếng: “Nếu chỉ nói về diện mạo thì sao?”
Thời Trạch chậm rãi đi đến gần Diệp Sách, cậu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cậu cảm thấy tôi đẹp không?”
Diệp Sách vốn muốn lui về sau, nhưng bởi vì đứng dựa vào tường nên hắn phát hiện bản thân không có đường lui, ánh mắt nhìn Thời Trạch cũng trốn tránh: “Đẹp.”
Thời Trạch kéo dài khoảng cách với Diệp Sách, lui lại đứng ở bên cạnh hắn, cười đến mức khóe mắt cong cong: “Cảm ơn sự khẳng định của cậu.”
“Không... Không cần cảm ơn.”
Nếu không phải ánh đèn hành lang quá mờ thì Thời Trạch vừa quay đầu là sẽ thấy được đôi tai bị tóc che đi của Diệp Sách đã đỏ lên.
Dáng vẻ của Diệp Sách khiến Thời Trạch nhớ tới nhật ký của hắn ở kiếp trước, vô số lần đều lặp lại việc Thời Trạch quá tốt đẹp, không muốn kéo Thời Trạch xuống bùn.
Vậy nếu Thời Trạch hoàn toàn không giống như dáng vẻ mà Diệp Sách nghĩ thì sao?
Thời Trạch gọi tên Diệp Sách, Diệp Sách nhìn về phía Thời Trạch: “Sao vậy?”
“Nếu tôi không giống trong cảm nhận của cậu thì sao?”
Diệp Sách: “Hửm?”
Thời Trạch tiếp tục nói: “Nếu tôi hút thuốc, vào tiệm net, thành tích không tốt, còn đánh nhau gây chuyện thì sao? Thái độ của cậu đối với tôi sẽ như thế nào?”
Diệp Sách nhìn Thời Trạch đang ngoan ngoãn cầm sách giáo khoa trước mặt mình.
Hắn nói thật lòng: “Tôi không tưởng tượng được dáng vẻ đó của cậu.”
“Cậu có thể thử tưởng tượng, nếu tôi là kiểu người đó, cậu sẽ thế nào?”
Cho dù thế nào Diệp Sách cũng không tưởng tượng ra dáng vẻ phản nghịch của Thời Trạch, cuối cùng hắn chỉ đành bất đắc dĩ mở miệng: “Nếu cậu như vậy, có lẽ tôi sẽ coi cậu là anh em.”
Thời Trạch đang chờ đợi một đáp án vừa ý: “?”
Anh em cái đầu cậu!
“Nhưng có lẽ cậu sẽ không nguyện ý làm anh em với tôi.” Diệp Sách suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Nếu chúng ta đều như vậy, chỉ sợ đến lúc đó sẽ đánh nhau trong trường.”
Thời Trạch hung hăng nghiến răng, khống chế bàn tay đã nắm chặt thành quyền của mình.
Đúng vậy, đến lúc đó mà đối diện nhau nói chuyện, kiểu gì ông đây cũng sẽ đánh nát cái đầu của tên ngốc nhà cậu.
Hồi lâu, Diệp Sách vẫn không nghe thấy Thời Trạch nói chuyện, hắn quay đầu nhìn cậu: “Tôi nói cái gì không đúng sao?”
Thời Trạch cười lạnh một tiếng: “Không có gì, cậu nói rất tốt.” Mẹ nó, lần sau đừng nói nữa, còn nói thì ông đây sẽ đập nát miệng cậu!
Không khí giữa hai người lập tức về số âm, Diệp Sách nhìn Thời Trạch đang cúi đầu.
Hình ảnh Thời Trạch xoa đầu chàng trai không lâu trước đây lại xuất hiện trước mặt hắn, cho dù đã qua vài ngày, nhưng Diệp Sách cứ nhớ lại là sẽ có cảm giác chua xót.
“Thời Trạch.”
Thời Trạch nghe thấy Diệp Sách gọi tên mình, cậu ngẩng đầu lên khỏi sách giáo khoa: “Lại làm...”
Một câu còn chưa nói xong, Diệp Sách đã nâng tay lên, đưa về phía Thời Trạch: “Tôi có thể xoa đầu cậu không?”
***
Tác giả có lời muốn nói:
Diệp Sách: Người anh em, ôm một chút! Có nước mắt thì cứ rơi đi, rơi cho hết những chua xót cùng khổ đau mấy năm nay!