Trải qua sự xác nhận, Diệp Sách càng thêm khẳng định trên người Thời Trạch tuyệt đối là mùi khói thuốc. Hắn nhìn khuôn mặt dừng trong gang tấc của Thời Trạch, như thế nào cũng không tưởng tượng được Thời Trạch là người sẽ hút thuốc.
Hầu kết của Diệp Sách giật giật, sau đó mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Có phải cậu...”
Câu này còn chưa nói xong, trong phòng học đã truyền tới âm thanh tức muốn hộc máu của giáo viên: “Hai học sinh ở phía sau làm cái gì đó?”
Lời nói của giáo viên khiến đám học sinh phía trước đột nhiên quay đầu nhìn lại, lúc này cái tay ấn trên cổ Thời Trạch của Diệp Sách còn chưa kịp buông ra, cho nên mọi người nhìn thấy Diệp Sách gắt gao ấn Thời Trạch về phía trước, mà Thời Trạch lại đang nghiêng đầu tránh né động tác của Diệp Sách. Trong nháy mắt, mọi người đều liên tưởng tới lời đồn thổi mới bị ép xuống không lâu... Học sinh giỏi và đại ca trường học ở bên nhau rồi.
Ngay sau đó, trong phòng học truyền đến đủ loại âm thanh ồn ào, Diệp Sách vội vàng buông lỏng tay ở cổ Thời Trạch, nhưng đã không thay đổi được gì nữa.
Tô Cảnh Hòa ở bàn trước giống như không sợ loạn vậy, làm bộ làm tịch sửa lại nếp nhăn trên cổ tay áo của mình: “Nhìn không ra đấy, cậu chơi được quá nhỉ.”
Diệp Sách ném một ánh mắt uy hiếp cho Tô Cảnh Hòa: “Câm miệng!”
“Vừa rồi hai anh là như thế nào vậy? Không coi kỷ cương lớp học ra gì sao?” Giáo viên Ngữ Văn tức giận cầm sách giáo khoa đánh lên đầu hai người.
“Đi ra ngoài đứng cho tôi.” Từ trước đến nay, giáo viên Ngữ Văn luôn công tư phân minh, cũng không phân chia học sinh hư học sinh ngoan, bà chỉ tin tưởng những gì mình nhìn thấy, tuy rằng những gì bà nhìn thấy chưa chắc là thật.
Thời Trạch thở dài cầm sách giáo khoa muốn đứng dậy, nhưng Diệp Sách bên cạnh lại duỗi tay đè quyển sách giáo khoa trong tay Thời Trạch lại.
“Thưa cô, không liên quan tới Thời Trạch, là em cưỡng ép cậu ấy.”
Diệp Sách chỉ không muốn để Thời Trạch bị phạt đứng bên ngoài, nhưng lại không suy xét lời nói trong miệng. Quả nhiên, Diệp Sách vừa nói xong câu này, lớp học lập tức sôi trào, còn có tiếng vỗ tay ồn ào.
Thời Trạch ngồi ở bàn, che khuôn mặt của chính mình lại, chỉ nghĩ người bên cạnh đúng là tên ngốc.
Không biết nói thì câm miệng vào được không!
Tô Cảnh Hòa lại làm bộ làm tịch cầm lấy cặp kính của mình mà lau, giọng nói không chút phập phồng: “Thì ra là cưỡng ép à.”
Nếu không phải hiện tại Diệp Sách đang đứng, hắn tuyệt đối sẽ đá ghế cúa Tô Cảnh Hòa, nhưng bây giờ hắn không có biện pháp, chỉ có thể oán hận nhìn Tô Cảnh Hòa, sự uy hiếp trong mắt càng lớn hơn.
“Uy hiếp ai đó? Tôi bị cận, không nhìn thấy.” Tô Cảnh Hòa lần nữa đeo kính lên.
Nhìn dáng vẻ làm bộ làm tịch của Tô Cảnh Hòa, trong lòng Diệp Sách điên cuồng mắng, chỉ với đôi mắt cận hơn một độ đó đó mà còn giả mạo người mù à?
“Sao hả? Vẫn thích ngồi ở đây không muốn ra ngoài đứng à?” Giáo viên Ngữ Văn ôm tay, đứng nhìn hai người một đứng một ngồi, mở miệng hỏi.
Thời Trạch bất đắc dĩ lắc đầu, cầm sách giáo khoa Ngữ Văn trong tay rồi đi ra ngoài.
Diệp Sách vốn đang chửi nhau bằng mắt với Tô Cảnh Hòa, nhìn thấy Thời Trạch rời đi thì vội vàng đuổi theo, thậm chí còn quên cả sách giáo khoa Ngữ Văn trên bàn.
Thời Trạch đứng ở cửa phòng học nhìn phong cảnh bên ngoài, lúc này cậu mới phát hiện, thì ra trường học vào buổi tối là như thế này. Mỗi một ánh đèn của các phòng học đều mang theo tiếng đọc sách lanh lảnh của học sinh truyền ra khuôn viên trường, gió đêm mùa thu thổi qua phòng học, mang theo sự mát mẻ cho học sinh. Ở trong phòng học, có học sinh nhỏ giọng nói với bạn cùng bàn, nếu gió lớn hơn một chút thì tốt rồi.
Thời Trạch cảm nhận được hết thảy, đây đều là những thứ sau khi cậu rời xa trường học rồi mới phát hiện. Trong khoảnh khắc này, cậu cảm thấy như vậy cũng không tồi, cậu cho rằng ba năm của kiếp trước đã đủ để cậu hiểu hết về trường Trung học số 2, nhưng không ngờ rằng sau khi trọng sinh lại nhìn trường học bằng một góc nhìn hoàn toàn khác.
Tiệm nét bên cạnh trường, cục đá lót ở chân tường để tiện trèo vào, gió đêm trên sân thượng, còn có...
Thời Trạch quay đầu nhìn Diệp Sách đi theo mình, cho dù là bị phạt đứng nhưng lại cắm tay trong túi quần, rất giống đang catwalk.
Khóe miệng của cậu nhẹ nhàng nhếch lên.
Còn có người khiến cậu khó có thể quên này.
Diệp Sách yêu thầm cậu tám năm, dùng thời gian tám năm, cuối cùng cũng có thể đi vào trái tim cậu, cũng dùng thời gian tám năm đổi được một lần trọng sinh của cậu.
Trong mắt Thời Trạch, lần trọng sinh này hoàn toàn không phải ngoài ý muốn, mà là trời cao tặng món quà tốt nhất cho Diệp Sách, cũng là sự an bài tốt nhất cho cậu, để kiếp này họ sẽ không còn bỏ lỡ nhau ở giữa biển người mênh mông nữa.
Sau khi ra ngoài, Diệp Sách vẫn luôn cẩn thận nhìn Thời Trạch có hơi “sa sút” ở bên cạnh.
Có lẽ đây là lần đầu tiên cậu bị đuổi ra ngoài như vậy nhỉ? Là hắn liên lụy cậu rồi.
Diệp Sách rũ mắt, sau đó nhẹ nhàng dịch lại gần Thời Trạch.
Thời Trạch vốn đang đắm chìm trong hồi ức chỉ cảm thấy tay mình bị kéo nhẹ một cái, cậu ngẩng đầu nhìn người bên cạnh.
“Xin lỗi.” Giọng nói của Diệp Sách vang lên bên cạnh Thời Trạch.
“Xin lỗi cái gì?” Thời trạch bị lời nói đột ngột của Diệp Sách làm cho ngây người.
“Chính là... Hại cậu bị phạt đứng, có lẽ đây là lần đầu tiên cậu bị như vậy.” Diệp Sách do dự mở miệng.
Thời Trạch nhìn Diệp Sách đang rất cẩn thận trước mặt, trong mắt cậu ánh lên ý cười nhàn nhạt.
“Đúng là lần đầu tiên.” Thời Trạch mở miệng nói: “Từ tiểu học đến đại... cấp ba, tôi chưa từng bị phạt đứng.”
“Xin lỗi.” Diệp Sách cúi đầu càng thấp hơn.