Chương 28

Sau khi rời đi, Thời Trạch nhìn ra phía sau, phát hiện Diệp Sách không đuổi theo thì thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tuy rằng cậu mê chơi, nhưng thật sự không muốn bại lộ trước mặt Diệp Sách.

Cậu xoay người đi vào toilet, tháo khẩu trang và mũ xuống rồi rửa sạch mặt. Cậu cúi đầu ngửi mùi trên người mình một chút, cậu ở trong tiệm net cả buổi trưa, nếu hiện tại vào lớp thì nhất định là ai cũng có thể ngửi được mùi thuốc lá, đến lúc đó giải thích sẽ rất phiền toái, còn không bằng lên sân thượng hóng gió một chút, có lẽ mùi khói thuốc sẽ tản đi một chút, cũng thuận tiện nghĩ xem làm thế nào để giải thích việc trốn tiết đầu tiên.

Sau khi Thời Trạch lau khô nước trên mặt, cậu quay đầu nhìn thoáng qua bốn phía, phát hiện không có ai liền nhân cơ hội chạy tới khu giảng dạy đối diện, đi lên sân thượng.

Sân thượng của trường vốn bị khóa, nhưng không biết có vị Lôi Phong sống nào đã giấu chìa khóa sân thượng ở kẽ hở cánh cửa, cho nên có rất nhiều học sinh lựa chọn nơi này để hóng gió.

*Lôi Phong: Một người lính trong Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, được biết đến như một biểu tượng của tinh thần vị tha, giúp đỡ người khác mà không cần báo đáp. Cụm từ “Lôi Phong sống” thường được dùng để chỉ những người tốt bụng, hay giúp đỡ người khác mà không màng lợi ích cá nhân

Còn về sự tồn tại của cái chìa khóa này, đến tận sau khi tốt nghiệp, nghe được người khác nói trong buổi họp lớp, Thời Trạch mới biết.

Thời Trạch nằm trên sân thượng cảm nhận luồng gió lạnh, tuy rằng đã là tháng 10, nhưng hơi thở mùa hè vẫn chưa tan hết, cơn gió lạnh lẽo này thực sự giúp giảm bớt cơn nóng bức.

Dần dần, cậu có chút mệt mỏi rã rời, mơ màng ngủ thiếp đi.

Tiếng chuông hết tiết đánh thức Thời Trạch, cậu chống người lên, nhìn thoáng qua khung cảnh trường học.

Mẹ nó, quên nghĩ lý do rồi...

Thôi, đi một bước tính một bước vậy.

Thời Trạch sửa lại cà vạt cùng cổ áo nhăn nhúm, sau khi khôi phục dáng vẻ học sinh ngoan, cậu đeo cặp sách lên, chậm rãi đi tới cửa lớp.

Tiết trước là tiết của chủ nhiệm lớp, cậu vốn tưởng rằng hết tiết lâu như vậy rồi thì chủ nhiệm lớp cũng đã trở về văn phòng, nhưng không ngờ hôm nay bởi vì có người hỏi bài nên Lâm Viễn vẫn còn ở trên bục giảng, chưa thể rời khỏi lớp, mà Thời Trạch đeo cặp sách quang minh chính đại bước vào cũng nhìn thấy Lão Lâm đứng trên bục giảng trước tiên.

Trong khoảnh khắc này, Thời Trạch chỉ muốn quay đầu rời đi, nhưng khẩu trang và mũ đều bị thả lại trong cặp sách rồi, cậu chỉ có thể căng da đầu đi vào lớp, ngoan ngoãn đứng trên bục giảng chờ bị giáo huấn.

“Sao tiết trước lại không đi học, thầy còn đang định hỏi phụ huynh của em đấy.” Lão Lâm trên bục giảng nhìn Thời Trạch.

“Chủ nhiệm, trên đường đi học, em thấy một bạn nhỏ bị lạc mẹ, em dẫn cậu bé đó đi tìm mẹ mấy vòng mà không tìm được, cuối cùng em phải đưa tới đồn cảnh sát.” Thời Trạch mặt không đỏ tim không đập mà nói dối.

Vì từ trước tới nay Thời Trạch vẫn luôn ngoan ngoãn, cộng thêm thành tích của cậu và dáng vẻ chân thành đó, lời giải thích thoạt nhìn giống như lấy cớ này thực sự rất chân thật.

“Thích giúp đỡ mọi người là tốt, nhưng em là học sinh, cũng cần chú ý tới thời gian đi học, lần sau gặp phải tình huống như vậy thì cứ trực tiếp bảo cảnh sát hoặc đưa người đến đồn cảnh sát rồi đi học là được.” Lão Lâm nghe xong thì mở miệng nói với Thời Trạch.

Thời Trạch ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, cảm ơn thầy.”

“Ừm, trở lại chỗ ngồi đi.”

Khi Thời Trạch trở lại chỗ ngồi, Diệp Sách đã sớm ngồi tại chỗ nhìn thoáng qua Thời Trạch: “Sao không tới học tiết đầu?”

Thời Trạch lại dùng lý do nói với Lão Lâm ở trên bục giảng, Diệp Sách cũng chỉ gật đầu, không nói gì nữa.

Nhưng cũng may chuông vào lớp vang lên giúp hai người tránh đi cuộc đối thoại xấu hổ này. Trong lúc học, Diệp Sách vẫn luôn ngửi thấy mùi khói thuốc như có như không trên người Thời Trạch, nhưng hắn không xác định được rốt cuộc là có phải hay không, bởi vì mùi rất nhạt.

Nhưng học sinh ngoan như Thời Trạch sao lại có thể có mùi khói thuốc trên người chứ? Diệp Sách có chút không thể xác định.

Sau đó dường như hắn muốn xác định suy nghĩ trong lòng mình, thân mình hơi dịch lại gần Thời Trạch.

Thời Trạch vốn nhạy cảm, sau khi cảm nhận được động tác của Diệp Sách thì vội vàng di chuyển sang bên cạnh.

Không phải là Diệp Sách phát hiện cái gì đó không thích hợp, nhận ra người trèo tường đè lên người hắn là cậu chứ?

Thời Trạch giả bộ nhìn bảng đen, nhưng trong đầu vẫn không ngừng phân tích hành vi vừa rồi của mình.

Không đến mức chứ, cậu đã đội mũ đeo khẩu trang, thậm chí còn không nói lời nào, hẳn là Diệp Sách không thể biết được.

Thời Trạch càng thêm xác định suy nghĩ trong nội tâm, Diệp Sách tuyệt đối không thể biết được.

Cậu nhìn Diệp Sách đang tiến lại gần mình, nhưng vì sao hắn lại muốn tiếp cận cậu chứ? Hình như là đang xác định cái gì đó.

Thời Trạch trốn tránh, lại nghe thấy giọng nói của Diệp Sách vang lên bên tai: “Đừng trốn.”

Còn không đợi Thời Trạch phản ứng lại, sau cổ của cậu đã bị một bàn tay mạnh mẽ đè lại, thân thể bị ép đẩy lên trước một chút, sau đó Diệp Sách cúi đầu lên cổ cậu, nhẹ nhàng ngửi một chút.

Sau khi cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh, Thời Trạch chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, cậu duỗi thẳng người theo bản năng.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Diệp Sách khi chưa phát hiện là Thời Trạch: Một kẻ ngốc không có mắt.

Diệp Sách khi phát hiện là Thời Trạch: Huhuhu, vợ ơi ôm ôm.