Diệp Sách không xuất hiện ở trường học mấy ngày liên tiếp, ngay cả Tô Cảnh Hòa cũng vậy. Thời Trạch ngây ngốc nhìn điện thoại của mình, hiện tại điều hối hận nhất chính là lúc trước không thêm QQ của Diệp Sách, bằng không cũng không đến mức không liên hệ được với hắn như bây giờ.
Vừa mới tan học, Thời Trạch đã đi ra trước. Trong trí nhớ của cậu, Diệp Sách thường xuyên đi tới mấy tiệm net cùng tiệm trà sữa xung quanh trường học. Cậu xem thời gian, có lẽ lúc này Diệp Sách đang chơi game ở tiệm net, cậu liền đeo khẩu trang, muốn đến tiệm net lôi Diệp Sách ra.
Kỳ thật cũng không trách Thời Trạch muốn ngụy trang, chủ yếu là tuần trước khi phát biểu dưới quốc kỳ, khuôn mặt này của cậu lại bị người ta chụp lên Tieba. Tuy rằng không đến mức mọi người đều biết, nhưng vẫn sẽ có vài người nhận ra cậu, nếu để họ biết Thời Trạch đến tiệm net...
Tưởng tượng đến đây, Thời Trạch bực bội kéo cái cà vạt ra để giảm bớt cảm giác trói buộc trên cổ. Cậu chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống cấp ba của bản thân nghẹn khuất đến vậy, thật sự không biết bản thân chỉ biết đến học tập của thời lớp 12 đã chịu đựng như thế nào.
Cậu đeo cặp sách, đội mũ lưỡi trai ra khỏi lớp học.
Xung quanh trường học này chỉ có một tiệm net, rất nhiều học sinh trốn học đều chọn tiệm này, nhưng từ sau khi chủ nhiệm “Địa Trung Hải” của phòng giáo vụ biết chỗ này, nó cũng trở thành nơi sàng lọc của các giáo viên, thế cho nên hiện tại không có nhiều học sinh lựa chọn tiệm net này nữa.
Thời Trạch vốn không định đi vào tiệm net này, nhưng không biết là làm sao, chân đã bước vào theo bản năng rồi. Khi đã hoàn toàn đứng trong tiệm net, cuối cùng Thời Trạch cũng tìm được cái cớ cho mình... Có thể là do poster Liên Minh Huyền Thoại ở cửa tiệm net quá mức thu hút.
Nghĩ đến đây, Thời Trạch càng thêm yên tâm thoải mái, dù sao cũng là do poster, không liên quan đến cậu.
Nghĩ tới cũng tới rồi, Thời Trạch không tiện từ chối ý tốt của poster, dù sao người ta cũng đã ám thị rõ ràng đến vậy mà, không chơi một trận Liên Minh Huyền Thoại thì thật sự không được.
Ngay sau đó, Thời Trạch buông cặp sách trên vai xuống, rất tự nhiên mà chọn một căn phòng hẻo lánh để bắt đầu thế giới chơi game vui sướng, hoàn toàn quên mất lý do mình vào tiệm net từ đầu là gì.
Vừa mở game, Thời Trạch đã gấp không chờ nổi mà đăng nhập vào tài khoản của mình, nhưng nhắc nhở tài khoản không tồn tại lại khiến Thời Trạch sửng sốt, một lúc lâu sau mới nhớ ra hiện tại là tám năm trước, bản thân của tám năm trước chỉ là một người làm bạn với học tập, hoàn toàn dốt đặc cán mai với game.
Trong nháy mắt, Thời Trạch cảm nhận được bản thân hoàn toàn trắng tay, rank mà cậu vất vả leo được hoàn toàn về 0, còn có skin...
Tức giận...
Tuy rằng tức giận, nhưng Thời Trạch vội vàng dùng tài khoản phụ của mình để đăng ký Liên Minh Huyền Thoại. Tuy rằng hết thảy đã về 0, nhưng chỉ cần cậu đăng ký từ bây giờ, vậy cậu chính là người chơi lâu năm.
Thời Trạch chơi cả một buổi chiều đầy vui sướng, thế giới game khiến cậu hoàn toàn quên mất tình cảnh hiện giờ của bản thân, thậm chí còn coi bản thân vẫn giống hồi học Đại học, cùng bạn ký túc xá thức thâu đêm, cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Thời Trạch đột nhiên đứng dậy.
Mẹ nó! Vào học được mười phút rồi!
Chết chắc rồi!
Thời Trạch thanh toán tiền, lập tức lao ra khỏi tiệm net, chạy về phía trường học. Dưới tình huống khẩn cấp hiếm có này, cậu còn vừa chạy vừa mắng, mẹ nó, không bao giờ đến tiệm net nữa.
Khi Thời Trạch muốn vọt vào cổng, cổng điện tử của trường đã đóng lại, nếu muốn đi qua thì không chỉ phải đưa thẻ học sinh ra, còn cần đăng ký tên họ cùng lớp học của mình vào sổ, đây thực sự là chuyện cực kỳ mất mặt.
Thời Trạch cắn chặt răng vòng ra phía tường bên của trường, trong trí nhớ của cậu, có một vị trí của tường hơi thấp, còn có học sinh lót đá ở dưới, dễ trèo hơn những chỗ khác nhiều.
Đi vòng một hồi, cuối cùng Thời Trạch cũng tìm được chỗ này, cậu chỉnh lại tư thế, đeo ba lô lên cả hai vai, sửa lại cái mũ lưỡi trai hơi lỏng do chạy nhiều. Sau đó, cậu lấy đà, chống tay và nhảy qua bức tường rào.
Khi nhảy qua, Thời Trạch đã tìm sẵn chỗ đáp xuống, nhưng cậu hoàn toàn không ngờ rằng bên kia bức tường lại có người.
Chỉ nghe thấy một tiếng “Chết tiệt”, ngay sau đó là “Bịch” một cái, nam sinh ngồi ở góc tường bị Thời Trạch đè lên, trở thành tấm đệm thịt bất đắc dĩ.
“Mẹ nó, tìm chết à!” Giọng nói của chàng trai bị đè ở dưới lộ ra vẻ không vui, mạnh mẽ kéo Thời Trạch trên người mình ra: “Trèo tường cũng không nhìn xem phía dưới có người không à?”
Thời Trạch vừa định mở miệng nói “Chỉ có kẻ ngốc mới có thể đứng ở dưới chân tường để bị người khác giẫm lên”, nhưng không ngờ lại đối diện với ánh mắt của Diệp Sách.
Cuối cùng Thời Trạch vẫn không mở miệng nói câu kia ra mà miễn cưỡng nuốt trở lại.
Cậu sờ khẩu trang trên mặt mình, may mà vừa rồi không tháo khẩu trang xuống, bằng không hình tượng khổ tâm gầy dựng sẽ lập tức sụp đổ.
Thời Trạch ấn cái mũ của mình xuống, đứng dậy chạy khỏi Diệp Sách.
Tô Cảnh Hòa đi tới từ sân thể dục nhìn thấy bóng dáng của Thời Trạch, lại nhìn Diệp Sách đang không vui: “Ai vậy?”
“Không biết, một kẻ ngốc không có mắt.” Diệp Sách xoa bả vai của chính mình, vừa rồi khi bị đè ngã xuống, hình như đụng phải cục đá nhô lên từ mặt đất, hiện tại sờ vào còn hơi đau, hình như sưng lên rồi.
Hơn nữa người kia còn không chút áy náy, xoay người chạy đi luôn.