Chương 26

Thời Trạch vốn tưởng rằng việc Diệp Sách trốn tránh cậu cũng chỉ có một lần đó thôi, nhưng không ngờ qua vài ngày sau, Diệp Sách lại lần nữa trốn tránh cậu. Nói trốn cũng không đúng, dù sao thì Diệp Sách vẫn đi học, chỉ là luôn cố ý vô tình tránh né Thời Trạch thôi.

Thời Trạch nhìn Diệp Sách ở bên cạnh chơi điện thoại, hơi dịch lại gần một chút, nhưng không ngờ phản ứng của Diệp Sách còn mãnh liệt hơn Thời Trạch, hắn trực tiếp đứng lên đi sang bên cạnh.

Thời Trạch nhìn thấy động tác của Diệp Sách thì ánh mắt tối sầm lại, cậu không mở miệng nói cái gì nữa.

Diệp Sách di chuyển ra mép bàn, tiếp tục nằm dài ra nghịch điện thoại.

Xuân Hòa Cảnh Minh: [Cậu thực sự cứ trốn tránh cậu ấy như vậy à?]

Diệp: [Tôi không trốn tránh cậu ấy.]

Xuân Hòa Cảnh Minh: [Đánh rắm! Người có mắt đều nhìn thấy cậu đang cố ý trốn tránh cậu ấy, sẽ không phải vì một câu giữ khoảng cách của chủ nhiệm lớp đó chứ? Cậu ngoan như vậy à?]

Diệp Sách lén quay đầu nhìn Thời Trạch bên cạnh, Thời Trạch đang cầm bút, cau mày nhìn đề trên bảng, dáng vẻ như đang suy nghĩ.

Sau đó Diệp Sách quay đầu lại.

Diệp: [Cậu ấy vốn không phải là người cùng đường với chúng ta.]

Diệp Sách chỉ nhắn xong câu này liền nằm sấp xuống ngủ, hoàn toàn không để ý tới giáo viên giảng bài đến mức mặt mày hớn hở trên bục giảng. Trải qua một tháng, những giáo viên này cũng đã sớm quen với hành động của Diệp Sách, trong mắt họ, Diệp Sách không làm loạn đã là trạng thái tốt nhất rồi.

Trong lúc ngủ mơ hồ, Diệp Sách nghe thấy có người nói: “Thời Trạch, có người tìm cậu.”

Có người tìm Thời Trạch? Ai?

Diệp Sách ngẩng đầu lên, nhưng chỉ nhìn thấy Thời Trạch đứng dậy.

Hắn quay đầu nhìn ra ngoài phòng học, Thời Trạch đi tới bên cạnh một chàng trai.

Thời Trạch nhìn chàng trai trước mặt, đột nhiên cảm thấy có trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Chàng trai này là bạn cùng bàn của Thời Trạch khi học lớp 10-1 ở kiếp trước, Tô Thừa. Bởi vì Tô Thừa hướng ngoại, cho nên Thời Trạch “bị ép” rơi vào trạng thái hỗ trợ lẫn nhau trong học tập với Tô Thừa. Hơn nữa tính cách của Tô Thừa rất tốt, hai người thường xuyên tiếp xúc liền nhận anh em, chẳng qua với tính cách của Thời Trạch cùng với thành tích có thể nghiền nát mọi thứ, vừa nhìn là biết ai làm anh.

“Tô... Bạn học này, cậu tìm tôi có việc gì sao?” Khi nhìn thấy Tô Thừa, Thời Trạch thiếu chút nữa gọi thẳng tên cậu, nhưng sau khi phản ứng lại hiện tại bản thân không có bất luận tiếp xúc gì với Tô Thừa, Thời Trạch vội vàng nuốt chữ còn lại vào.

“Cao thủ, xin chào xin chào! Tôi là Tô Thừa.” Tô Thừa nhìn thấy Thời Trạch đi đến thì ngượng ngùng gãi đầu một chút, lúc cười còn lộ ra cái răng nanh.

“Không cần gọi cao thủ, gọi Thời Trạch là được rồi.” Thời Trạch đi tới bên cạnh Tô Thừa, để tay lên lan can: “Tìm tôi làm gì?”

“Cao thủ... À không, Thời Trạch, giáo viên Toán lớp chúng tôi đưa ra một đề toán đặc biệt khó, cả lớp đều không giải được. Tôi cầm đề đi hỏi giáo viên, giáo viên không nói mà bảo tôi tự suy nghĩ, chỉ là cậu xem cái đề này đi, nào phải thứ có thể tự suy nghĩ được chứ!” Tô Thừa nói xong liền đưa quyển sách trong tay cho Thời Trạch.

Thời Trạch nhìn thoáng qua đề bài, trong đầu xuất hiện một câu nói nổi tiếng: Mẹ nó, đều là tiếng Trung, nhưng một chữ cũng không hiểu.

Ngón tay của Thời Trạch gõ lên lan can, tám năm trước, giáo viên Toán cũng ra đề bài này, lúc ấy trong lớp chỉ có mình cậu làm được. Nhưng kiếp này cậu học ở lớp 10-13, cho nên trong lớp 10-1 không có ai làm được. Cũng không thể trách Thời Trạch tự luyến, Tô Thừa tìm tới cậu thực sự là lựa chọn chính xác.

“Lấy bút ra.”

Thời Trạch ngoắc tay với Tô Thừa, Tô Thừa vội vàng dâng bút bằng hai tay.

Cho dù là trọng sinh được một thời gian rồi, nhưng có vài thói quen vẫn không sửa được. Ngay khi Thời Trạch cầm lấy bút, cậu lập tức trở lại trạng thái tiếp xúc với Tô Thừa thời cấp ba.

Cậu cầm bút viết trên giấy, vừa tính toán vừa quay đầu nhìn về phía Tô Thừa: “Cậu đã hiểu chưa?”

“Xin lỗi... Tôi vẫn có chút không hiểu.” Tô Thừa cẩn thận nhìn sắc mặt của cao thủ rồi mở miệng nói.

“Hừ! Sao cậu lại...” Hình thức ở chung nhiều năm trước khiến Thời Trạch mở miệng mắng theo bản năng, nhưng sau khi đối diện với cặp mắt vô tội của Tô Thừa, cậu miễn cưỡng nuốt lại.

Đây là nghẹn khuất lớn nhất mà Thời Trạch phải chịu sau khi trọng sinh!

Sau đó cậu hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc của chính mình, sau đó mỉm cười giảng đề thêm một lần nữa cho Tô Thừa, chỉ là nụ cười này nhìn thế nào cũng không chân thật.

Tô Thừa lén lút sờ cái ót của mình, sao lại có cảm giác vừa rồi cao thủ muốn dùng quyển sách giáo khoa Toán trong tay để đập vào đầu mình vậy...

Sau đó Tô Thừa lại nhìn Thời Trạch đang cúi đầu giảng đề bên cạnh, có chút không xác định.

Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác của cậu ấy à?

Nói đi nói lại ba lần, cuối cùng Tô Thừa cũng hiểu được. Khi Tô Thừa rời đi, cuối cùng Thời Trạch vẫn không nhịn được mà muốn vỗ cái ót của Tô Thừa một cái. Nhưng khi tay của Thời Trạch đã nâng lên thì Tô Thừa lại đột nhiên xoay người đối diện với tầm mắt của Thời Trạch, trong mắt đều là vô tội cùng mờ mịt: “Anh Trạch, sao vậy?”

Tô Thừa vừa nói câu này, bàn tay của Thời Trạch không thể hạ xuống được nữa.

Dù sao thì người ta cũng gọi anh rồi, cho dù có chút ngốc thì vẫn có thể tha thứ.

Tay Thời Trạch nhẹ nhàng xoa đầu Tô Thừa: “Không có gì, chỉ là muốn cậu học tập cho tốt, có cái gì không hiểu thì hỏi tôi.”

Tô Thừa ôm sách, vui vẻ phấn chấn mà gật đầu, nện bước rời đi.

Trong phòng học, Tô Cảnh Hòa chỉ cảm thấy ghế của mình đột nhiên bị người phía sau đạp một cái, anh có thể cảm nhận được cái chân kia như mang theo sự u uất, nhưng Tô Cảnh Hòa không biết xem bói, tất nhiên không biết lại có chuyện gì chọc cậu chủ này tức giận.

Anh chỉ có thể trợn mắt quay đầu nhìn khuôn mặt đã lạnh đi của Diệp Sách: “Lại làm sao?”

“Đi.” Diệp Sách chỉ lạnh lùng ném một câu này lại.

“Đi đâu?”

“Tiệm net.”

“Cậu mời à?”

“Ừm.”

Chờ đến lúc Thời Trạch về chỗ, Diệp Sách và Tô Cảnh Hòa đã biến mất rồi.

Thời Trạch nhìn vào chỗ ngồi của Diệp Sách, bàn tay đặt trên bàn hơi nắm chặt.

Hắn lại trốn học rồi...

***

Tác giả có lời muốn nói:

Diệp Sách: Thời Trạch không phải người cùng đường với chúng ta, tôi phải rời xa cậu ấy.

Nhìn thấy Thời Trạch xoa đầu người khác: Mẹ nó! Giận rồi! Tôi cũng rất ngoan mà! Mau tới xoa đầu tôi!