Cái tay cầm bút của Thời Trạch dừng một chút, cậu nhìn ly trà sữa được đẩy sang bàn của mình, nửa tin nửa ngờ mà mở miệng: “Của tôi sao?”
“Ừm.” Diệp Sách gật đầu: “Cậu đừng giận.”
Thời Trạch nhìn dáng vẻ của Diệp Sách, cúi đầu che đi ý cười trong mắt, khi ngẩng đầu lên thì ý cười đã được che giấu rất kỹ. Cậu cầm trà sữa trong tay, nghiêm trang nói: “Trà sữa không lạnh nữa rồi.”
Diệp Sách vốn mua trà sữa lạnh, nhưng bởi vì thời tiết, lại thêm việc hắn vẫn luôn rối rắm không biết có nên đưa ly trà sữa này cho Thời Trạch hay không, đá bên trong đã tan hơn phân nửa.
“Vậy tôi đi mua cho cậu ly khác.” Diệp Sách căng thẳng đến nỗi muốn đứng dậy, nhưng cái tay rũ bên người lại bị Thời Trạch nắm lấy.
“Không cần, tôi thích.”
Mấy chữ phía sau khiến động tác của Diệp Sách cứng lại, hắn ngây ngốc mở miệng nói: “Thích là được, thích là được.”
Tô Cảnh Hòa ngồi ở phía trước nghe được toàn bộ thì lập tức trợn trắng mắt, tản mạn lật sách giáo khoa của mình.
Cũng không biết là ai nói không thích con trai, mẹ nó! Diệp Sách mà không thích Thời Trạch, anh sẽ chặt đầu xuống cho Diệp Sách dùng làm cầu đá!
Cảm xúc của Thời Trạch được an ủi, Diệp Sách cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hắn không biết vì sao bản thân lại để ý tới cảm xúc của Thời Trạch như vậy, nhưng trong tiềm thức thực sự không muốn khiến Thời Trạch đau lòng, cho nên khi phản ứng lại được thì hắn đã mua ly trà sữa lấy lòng Thời Trạch rồi.
Phía dưới bàn, Thời Trạch lại duỗi tay kéo ống tay áo của Diệp Sách.
Độ ấm đột nhiên truyền đến khiến Diệp Sách giật mình, dáng ngồi ngay ngắn có thể so sánh với học sinh tiểu học.
Thời Trạch buồn cười, nhưng lại không cười, chỉ là trong mắt ngập tràn ý cười, cậu hỏi: “Cậu có muốn vở ghi bài học hôm nay không?”
Bạn học Hạ Nguyên Khải ngồi ở phía trước Thời Trạch nghe thấy câu này thì rốt cuộc cũng không nhịn được mà lặng lẽ quay đầu nhìn hai người.
Diệp Sách là ai chứ, chính là sự tồn tại mà ngay cả chủ nhiệm phòng giáo vụ và hiệu trưởng cũng cảm thấy khó giải quyết, đã từng đọc kiểm điểm dưới quốc kỳ giống như một bài diễn thuyết. Nghe nói còn từng vào đồn cảnh sát rất nhiều lần, chủ nhiệm lớp phải tới tận nơi đưa ra.
Nguyên tắc “Tích cực nhận sai, đến chết cũng không hối cải” được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên người Diệp Sách, chủ nhiệm phòng giáo vụ cùng chủ nhiệm lớp tận tình khuyên nhủ hắn “Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ” rất nhiều lần, thậm chí còn dùng cả một buổi sáng để làm công tác tư tưởng với Diệp Sách. Những thứ này đều là vì mong Diệp Sách có thể đặt chút tinh thần lên việc học tập, nhưng Diệp Sách vẫn làm theo ý của hắn, trong ba năm cấp haikhông hề hối cải chút nào.
Hạ Nguyên Khải học cấp hai ở trường Trung học số 2 không khỏi cười nhạo một tiếng, còn muốn khiến đại ca học tập? Vậy mặt mũi của mấy giáo viên để ở chỗ nào?
“Vậy... Cậu cho tôi mượn một chút nhé?” Diệp Sách có chút mất tự nhiên mà mở miệng.
Những lời này vừa nói ra, Thời Trạch lập tức nhìn thấy bạn học ngồi phía trước mình đột nhiên quay đầu, trong mắt đều là sự không tin, người này nhìn Thời Trạch giống như đang nhìn quái vật vậy.
Thời Trạch đưa vở cho Diệp Sách, nhìn bạn học vẫn không quay đầu về chỗ này, cậu cảm thấy kỳ lạ hỏi: “Làm sao vậy?”
Hạ Nguyên Khải vội vàng quay đầu trở về: “Không có gì!”
Tô Cảnh Hòa ngồi ở phía trước cũng đã nghe hết những lời này, khi nghe thấy Diệp Sách mượn vở ghi chép thì khóe miệng của anh còn hơi run rẩy một chút. Nếu hiện tại có người nói với anh là Diệp Sách bị ma ám, anh cũng tin.
Trong bầu không khí vi diệu giữa hai người, cuối cùng cũng tan học, Diệp Sách như đánh nhanh rút gọn mà vội vàng cầm cặp sách chạy mất, dáng vẻ còn hơi chật vật.
Tô Cảnh Hòa dựa vào cửa nhìn theo bóng dáng đã sớm biến mất của Diệp Sách, trêu chọc: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy tên nhóc này như vậy đấy, quả thực là không thể tin được.”
“Trước kia cậu ấy như thế nào?” Động tác thu dọn cặp sách của Thời Trạch dừng lại.
“Lãng tử?” Tô Cảnh Hòa có chút không xác định mà mở miệng, sau đỏ lại bổ sung: “Dù sao thì trong mắt tôi cũng là như vậy, không ai có thể quản được cậu ấy, cậu là người đầu tiên. Bạn nhỏ à, cậu không đơn giản đâu.”
“Có lẽ là vì tôi ngồi cùng bàn với cậu ấy.” Thời Trạch trả lời.
“Không liên quan đến việc ngồi cùng bàn.” Tô Cảnh Hòa nhìn sự mơ hồ trong mắt Thời Trạch: “Cậu biết bạn cùng bàn trước của Diệp Sách như thế nào không?”
Thời Trạch nhìn ánh mắt của Tô Cảnh Hòa, đột nhiên nghĩ tới việc Tô Cảnh Hòa dẫn theo một đám đàn em đổ bộ tang lễ của Diệp Sách ở kiếp trước, cậu lui về sau một bước theo bản năng: “Không phải là bị các cậu chém rồi chứ?”
Tô Cảnh Hòa ngẩn ra một chút, sau khi nhận ra Thời Trạch vừa nói cái gì thì không nhịn được mà cười thành tiếng: “Bạn nhỏ, sao cậu lại đơn thuần như vậy chứ? Thật sự coi bọn tôi là xã hội đen à?”
“Không phải cậu hỏi tôi người đó như thế nào à? Tôi chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.” Ánh mắt Thời Trạch nhìn Tô Cảnh Hòa dần dần trở nên đề phòng.
“Thôi, dù sao cậu cũng không đoán được, tôi trực tiếp nói cho cậu biết. Bạn cùng bàn trước của Diệp Sách có vọng tưởng quản được cậu ấy, đã xin chuyển lớp rồi.” Khóe miệng của Tô Cảnh Hòa nhếch lên: “Cho nên bạn nhỏ, cậu thật sự không đơn giản đâu, quản cậu ấy như vậy, cậu ấy còn mua trà sữa xin lỗi cậu.”
Nói tới đây, Tô Cảnh Hòa làm bộ đỡ mắt kính: “Cũng không biết rốt cuộc là cậu chủ kia nghĩ như thế nào.”
Nói xong, anh cầm cặp sách, xoay người rời khỏi phòng học.
Thời Trạch nhìn trà sữa trong tay mình, nhớ tới dáng vẻ cận thận của Diệp Sách vừa rồi, khóe miệng cậu nhếch lên thành nụ cười mà chính cậu cũng không nhận ra.