Thời Trạch nhìn nét mặt của Diệp Sách, cậu thu cánh tay ở giữa không trung lại, cuối cũng chỉ đặt lại trên bàn của mình.
Cậu nhìn Diệp Sách, nhẹ nhàng mở miệng nói một câu: “Xin lỗi.”
Dáng vẻ của Thời Trạch khiến trong lòng Diệp Sách trở nên bực bội một cách khó hiểu.
“Không liên quan tới cậu.”
Diệp Sách ném lại câu này rồi đứng lên, ngẩng đầu nhìn những ánh mắt tò mò của bạn học trong lớp, hắn híp mắt lại đầy nguy hiểm, các bạn học lập tức không hẹn mà cùng quay đầu đi, giống như vừa rồi chưa có gì xảy ra vậy.
Diệp Sách cầm điện thoại rời khỏi lớp học.
Thời Trạch nhìn bóng dáng của Diệp Sách, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không mở miệng gọi lại.
Cậu ấy thật sự thích mình sao...
Thời Trạch bắt đầu hoài nghi chính mình.
Kiếp trước, Diệp Sách thích cậu suốt tám năm, nhưng cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng bảo vệ phía sau cậu. Kiếp này, cậu trọng sinh rồi, cậu lựa chọn đi tới bên cạnh Diệp Sách, nhưng Diệp Sách lại đẩy cậu ra, có phải là kiếp này Diệp Sách đã không còn cảm giác gì với cậu không? Vậy cậu mang theo tình cảm cùng ký ức tiến vào kiếp này là vì cái gì chứ...
Thời Trạch nắm chặt góc áo sơ mi của chính mình, cúi đầu, hốc mắt hơi chua xót.
Diệp Sách vừa mới trèo tường nhảy ra khỏi khuôn viên trường, điện thoại lập tức reo lên, hắn nhìn thoáng qua, không kiên nhẫn mà nghe máy: “Cái gì?”
Giọng nói của Tô Cảnh Hòa truyền đến từ đầu bên kia điện thoại: “Có phải cậu lại bắt nạt học sinh ba tốt không?”
“Không.” Diệp Sách đút tay vào túi quần, đi về phía trước.
“Vậy sao mắt người ta đỏ cả lên rồi, nhìn giống như muốn khóc vậy. Nể tình ngồi ở phía trước, tôi tốt bụng an ủi người ta một chút vậy.” Tô Cảnh Hòa nói xong, cũng không chờ Diệp Sách phản ứng lại mà đã trực tiếp cúp điện thoại.
Diệp Sách sững sờ tại chỗ, sau đó chửi thề một tiếng.
Không bao lâu sau, Diệp Sách tức muốn hộc máu mà trèo lại vào trong khuôn viên trường, chờ đến khi hắn chạy tới phòng học thì tiết đầu tiên đã trôi qua một nửa rồi. May mắn là chỗ ngồi của Diệp Sách ở phía sau, hơn nữa còn ở cạnh cửa, cho nên khi giáo viên Lịch Sử vừa quay đầu, hắn đã lẻn vào.
Sau khi Diệp Sách ngồi xuống, Thời Trạch ở bên cạnh chỉ liếc nhìn hắn một cái không nói gì, ánh mắt hoàn toàn không giống như vừa mới bị tủi thân. Làm bạn tốt nhiều năm, Diệp Sách lập tức phản ứng lại rằng bản thân đã bị Tô Cảnh Hòa lừa.
Chỉ thấy Diệp Sách đá chân ghế của Tô Cảnh Hòa ở phía trước như trả thù, ghế dựa phát ra tiếng, Tô Cảnh Hòa vừa quay đầu lại đã nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Diệp Sách: “Chà, trở lại rồi à? Không phải không đi học sao?”
Diệp Sách khoanh tay ngồi trên ghế, sắc mặt lạnh lùng, thưởng cho Tô Cảnh Hòa một chữ: “Cút.”
Tô Cảnh Hòa lập tức làm theo lời Diệp Sách mà xoay người đi, không bố thí thêm ánh nhìn nào cho hắn.
Diệp Sách thận trọng nhìn Thời Trạch bên cạnh, xấu hổ xoa tóc, mở miệng không biết nói cái gì.
“Thời Trạch...”
Cái tay viết bài của Thời Trạch dừng lại, không mở miệng.
Diệp Sách nhạy cảm nhận ra cảm xúc của Thời Trạch, hắn hỏi: “Có phải cậu giận không?”
“Không.” Giọng nói của Thời Trạch lạnh lùng, hoàn toàn không dịu dàng như vừa rồi nữa.
Diệp Sách không biết tại sao cảm xúc của Thời Trạch lại thay đổi lớn như vậy, nhưng hắn vẫn giải thích: “Vừa rồi tôi chỉ ra ngoài hít thở không khí một chút thôi, không định trốn học.”
Thời Trạch đánh giá Diệp Sách ở bên cạnh một chút, lúc này cậu mới phát hiện, hình như từ đầu bản thân đã làm sai rồi, cậu tới nơi này là bởi vì cậu mang theo ký ức của Diệp Sách suốt tám năm đó, cho nên phải đối tốt với hắn vô điều kiện. Nhưng hiện tại đối với Diệp Sách mà nói, cậu chẳng qua chỉ là một bạn học mới vừa quen biết chưa được một tháng mà thôi, cậu làm gì có tư cách nói lời thúc ép hắn chứ, vẫn là bản thân quá tự cao tự đại rồi.
“Không có gì, thực ra đây là chuyện riêng của cậu, không liên quan tới tôi.” Thời Trạch nhàn nhạt mở miệng.
Nghe như vậy, Diệp Sách chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên chua xót, thật lâu sau, hắn mới cẩn thận nói với Thời Trạch: “Đừng giận.”
“Không có, an tâm học đi.” Thời Trạch chỉ nói một câu như vậy, đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào bảng đen.
Chuông tan học vừa vang lên, Diệp Sách đã gấp không chờ nổi mà rời khỏi phòng học. Thời Trạch ngước mắt nhìn bóng dáng của Diệp Sách, sau đó lại làm bài tập.
Lúc này, nội tâm của cậu dâng lên sự phiền muộn chưa từng có, cậu đã cảm nhận được cảm giác của Diệp Sách khi yêu thầm cậu năm đó, thích nhưng không dám tới gần, muốn tiếp cận nhưng lại không xác định được đối phương có yêu mình hay không.
Cho đến khi trên vở bài tập bị vết mực đen lan ra, Thời Trạch mới phục hồi tinh thần.
Hiện tại cậu thực sự không biết nên làm gì...
Thời Trạch vốn tưởng rằng Diệp Sách muốn trốn học, nhưng không ngờ khi chuông tiết hai vừa vang lên, hắn đã trở về chỗ ngồi, mà trong tay còn có thêm một ly trà sữa.
Thời Trạch cảm nhận được Diệp Sách ở bên cạnh vẫn luôn nhìn mình như muốn nói gì đó, nhưng lại không dám nói. Diệp Sách giữ trạng thái này đến hơn nửa tiết học, ngay khi Thời Trạch mơ màng sắp ngủ, cậu cảm nhận được có người chạm vào mình. Cậu quay đầu, thấy được người nọ lén lút đẩy ly trà sữa từ bàn bên kia qua đường ranh giới.
“Cái đó... Hôm nay hơi nóng, mua cho cậu một ly trà sữa.” Khi Diệp Sách nói những lời này, hắn hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Thời Trạch.