Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cậu Ấy Siêu Ngoan

Chương 23

« Chương TrướcChương Tiếp »
Suốt cả một buổi sáng, Thời Trạch đều không nhìn thấy Diệp Sách, cho dù hỏi Tô Cảnh Hòa, Tô Cảnh Hòa cũng chỉ mở miệng nói không biết, dáng vẻ không thèm để ý giống như đã sớm thành thói quen vậy.

Tô Cảnh Hòa nhìn Thời Trạch nôn nóng tìm kiếm Diệp Sách, đùa giỡn: “Bạn nhỏ, sao cậu cứ nghĩ đến cậu ấy thế? Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người quan tâm cậu ấy như vậy đấy.”

Cái tay của Thời Trạch nắm lấy trang sách, có chút mất tự nhiên mà mở miệng: “Chỉ là... Học sinh thì nên học tập, cậu ấy trốn học như vậy sẽ ảnh hưởng đến tương lai.”

Thời Trạch nói câu này, khiến Tô Cảnh Hòa không nhịn được mà cười thành tiếng: “Học sinh ba tốt đúng là khác biệt, cậu muốn khuyên người ta cải tà quy chính à?”

Nói xong câu này, Tô Cảnh Hòa xoay người, chống khuỷu tay lên bàn của Thời Trạch, trong ánh mắt nhìn Thời Trạch vẫn mang theo sự buồn cười vừa rồi: “Bạn nhỏ, tôi nói cậu nghe này, cho dù Diệp Sách không học tập thì tương lai của cậu ấy vẫn rất rõ ràng, nếu nỗ lực thì được cả danh tiếng và lợi ích, còn không nỗ lực thì cũng có thể cả đời vinh hoa phú quý, không lo ăn mặc.”

Thời Trạch nhìn Tô Cảnh Hòa đang nói đùa với mình, trong đáy mắt có chút đau thương.

Trong thế giới này chỉ có một mình cậu biết, tương lai của Diệp Sách không phải vinh hoa phú quý, mà là tám năm sau trong một cơn mưa to, hắn đã bị đoạt đi sinh mệnh trong một trận tai nạn giao thông được thiết kế tỉ mỉ. Trong tang lễ của Diệp Sách, Diệp Huyền thừa kế công ty mà Diệp Sách dốc sức xây dựng như một lẽ đương nhiên, hơn nữa trong toàn bộ quá trình tang lễ, ông ta đều lạnh nhạt đến mức khiến người ta cảm thấy người ở trong quan tài hoàn toàn không phải con của ông ta.

Giống như cảm nhận được sự sa sút của Thời Trạch, Tô Cảnh Hòa vội vàng mở miệng an ủi: “Này, cậu đừng đau lòng. Tên nhóc này tự do quen thói rồi, khi phải về sẽ tự về thôi.”

“Ừm.” Thời Trạch gật đầu.

Khi Tô Cảnh Hòa quay người lại, cứ cảm thấy trò đùa vừa rồi của bản thân quá không có nhân tính, sau đó ôm lấy tâm lý áy náy mà mở WeChat, gửi tin nhắn cho người nào đó không đến trường học.

Xuân Hòa Cảnh Minh: [Anh chàng phong lưu, khi nào cậu trở về? Bạn nhỏ nhà cậu nhìn rất mất mát, tìm cậu cả buổi sáng rồi.]

Diệp Sách nằm trên sân thượng trường học, nhìn thấy tin nhắn này, trước mắt lập tức xuất hiện dáng vẻ của Thời Trạch, hắn có chút bực bội mà đặt điện thoại ơsang một bên.

Hắn không thể không thừa nhận, bởi vì sự xuất hiện của Thời Trạch mà đáy lòng vẫn luôn bình tĩnh của hắn đã gợn sóng. Thời Trạch giống như một cọng lông vũ nhẹ nhàng dừng trên mặt hồ, làm mặt hồ yên tĩnh bắt đầu gợn sóng. Hắn không biết bản thân nên dùng thái độ như thế nào để đối mặt với Thời Trạch.

Nhớ tới cảnh tượng hắn bảo Thời Trạch cách xa hắn vào lúc sáng, cùng với dáng vẻ cúi đầu, hốc mắt phiếm hồng kia của Thời Trạch, Diệp Sách cảm thấy như trái tim của mình bị cái gì đè nặng, chua xót nhưng lại không giải quyết được, cho nên sáng nay hắn không trở về lớp học, hắn sợ nhìn thấy Thời Trạch.

Khi Diệp Sách đang suy nghĩ, điện thoại bị hắn ném ở một bên đột nhiên đổ chuông, khiến hắn bừng tỉnh.

“Tô Cảnh Hòa, tốt nhất là cậu có việc mới gọi điện thoại cho tôi.” Diệp Sách khó chịu nghe điện thoại.

“Việc của bạn nhỏ nhà cậu có tính không?”

“Chú ý cách dùng từ, không phải nhà tôi.” Cho dù nghe mấy chữ đó, trong lòng Diệp Sách có chút dao động, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh trả lời.

“Được được được, cậu nói thế nào thì là thế đó, tôi chỉ muốn nói với cậu một câu, bạn nhỏ nhà cậu đã tìm cậu cả một buổi sáng rồi, buổi chiều cậu vẫn không định đi học sao?” Tô Cảnh Hòa hỏi.

Diệp Sách rũ mắt: “Không đi, nếu buổi chiều Lão Lâm hỏi thì bảo là tôi bị sốt.”

“Buổi sáng hôm qua dùng lý do này rồi.” Tô Cảnh Hòa nói.

“Vậy nói tôi bị sốt đến mức vào ICU rồi.” Diệp Sách tản mạn mở miệng: “Không còn việc gì thì tôi cúp đây.”

*ICU: viết tắt của Intensive Care Unit, là khu vực điều trị đặc biệt.

Không đợi Tô Cảnh Hòa mở miệng, bên kia đã cúp điện thoại.

Tô Cảnh Hòa nhìn điện thoại với vẻ mặt kinh ngạc: “Mẹ nó? Cậu dám cúp điện thoại của tôi?”

...

Thời Trạch vốn tưởng rằng buổi chiều Diệp Sách cũng sẽ không đi học, nhưng khi vừa vào lớp đã nhìn thấy Diệp Sách đang nằm dài trên bàn chơi điện thoại, cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó nhẹ nhàng đi về phía bàn học.

Khi Thời Trạch tới gần, cậu nhìn thấy Diệp Sách vốn đang hành động tản mạn đột nhiên dựng thẳng sống lưng, nhưng Diệp Sách vẫn tỏ ra như không có gì.

“Cậu tới học rồi sao?” Thời Trạch nhẹ nhàng mở miệng.

Diệp Sách không nhìn Thời Trạch, chỉ bình thản trả lời: “Ừm.”

“Cái kia... Tôi ghi chép đầy đủ bải giảng sáng nay rồi, cậu có cần không?”

“Không cần.”

Diệp Sách lướt điện thoại không có mục đích, lúc này hắn chỉ cảm ơn cái điện thoại trên tay mình, giúp hắn có thể cầm để giả bộ, nếu không thì hắn cũng không biết nên dùng thái độ như thế nào để đối diện với Thời Trạch.

“Diệp Sách...”

Diệp Sách nghe được Thời Trạch đang gọi mình, hắn vừa mới ngẩng đầu lên đã thấy Thời Trạch sắp duỗi tay đến trước mặt mình, hắn di chuyển ghế dựa lui ra sau một chút theo bản năng, chân ghế cọ sát với mặt đất tạo thành tiếng vang chói tai, mấy bạn học trong lớp đều không hẹn mà cùng nhìn về phía sau, bắt được cảnh tượng cái tay của Thời Trạch lơ lửng giữa không trung còn chưa kịp thu lại, cùng động tác né tránh của Diệp Sách.

Nhìn như sắp đánh nhau vậy. Các bạn học nghĩ.
« Chương TrướcChương Tiếp »