Sau khi nghi lễ kéo cờ kết thúc, lớp trưởng đi tới bên cạnh Diệp Sách, có chút sợ hãi mà nhìn thoáng qua hắn, sau đó mở miệng nói: “Anh Diệp, chủ nhiệm lớp gọi cậu tới văn phòng.”
Diệp Sách vốn đang định rời đi với Tô Cảnh Hòa, nghe vậy thì nhíu mày: “Đến văn phòng làm gì? Tôi nhớ là gần đây tôi không phạm lỗi gì.”
Tô Cảnh Hòa nghe thấy thì cười nhạo một tiếng, ở bên cạnh phá đám: “Gần đây cậu còn phạm ít lỗi à?”
“Nếu cái cậu nói là khi huấn luyện quân sự, tôi bị người ta cầm dao đâm cho máu chảy đầy đất trong hẻm nhỏ thì đây.” Diệp Sách vẫy cái tay vẫn còn sẹo trước mặt Tô Cảnh Hòa.
Tô Cảnh Hòa cười bất đắc dĩ, không đáp lời.
Lớp trưởng ở một bên nhìn hai người nói chuyện, sau khi run rẩy thì trả lời Diệp Sách: “Thực ra tôi cũng không biết, chỉ là chủ nhiệm lớp đột nhiên thông báo, Thời Trạch cũng phải đi.”
“Thời Trạch cũng phải đi?”
Diệp Sách đột nhiên đoán được vì sao chủ nhiệm lớp lại gọi họ tới.
Tô Cảnh Hòa thông minh, lớp trưởng vừa nói như vậy, anh cũng trực tiếp nghĩ tới chuyện kia. Trong đôi mắt bị mắt kính che khuất của anh xẹt qua chút buồn cười, sau đó anh bước lên, vỗ lên bả vai Diệp Sách trước khi hắn rời đi: “Có lẽ là do sự kiện ‘bạn trai’ ồn ào khắp trường học kia, chắc là học sinh ba tốt cũng mới gặp phải chuyện này lần đầu, không biết có phải bây giờ đã sợ tới mức chân tay run rẩy trong văn phòng rồi không, có lẽ là sắp khóc rồi.”
Tô Cảnh Hòa vừa nói lời này, Diệp Sách đã lập tức biến mất. Tô Cảnh Hòa nhìn dáng vẻ rời đi vội vàng của Diệp Sách, vô cùng ngán ngẩm: “Còn nói không thích, không để ý, giả bộ cũng không biết giả bộ cho giống, người ta vừa gặp chuyện đã chạy đi, sợ người ta bị tủi thân.”
Nói xong, Tô Cảnh Hòa nhìn về phía lớp trưởng đang cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại ở bên cạnh, hỏi: “Có phải là dáng vẻ kia rất không đáng tiền không?”
Lớp trưởng lại rụt về sau, cuối cùng vẫn không dám nói ra suy nghĩ trong lòng.
Khi Diệp Sách chạy tới văn phòng, Thời Trạch đã đứng trước bàn làm việc của Lâm Viễn, cậu cúi đầu, không nhìn ra thần sắc trong mắt.
“Chủ nhiệm.” Diệp Sách tiến vào, mở lời chào hỏi Lâm Viễn, Lâm Viễn ngồi trên ghế gật đầu ra hiệu cho Diệp Sách đi vào.
“Thầy gọi hai em tới đây chính là vì chuyện ồn ào huyên náo được truyền đi khắp trường trong khoảng thời gian này.” Lâm Viễn cầm chén trà, thổi nước trà một chút: “Hai em đều biết rồi nhỉ? Tuy rằng thầy cảm thấy không có khả năng, nhưng trong trường đồn đại quá nhiều, cho nên thầy gọi các em tới đây là để tìm hiểu về tình huống.”
“Nói đi, tình huống của hai em là như thế nào?” Lâm Viễn ngẩng đầu nhìn hai học sinh đứng trước mặt.
Một người là thủ khoa của khối, một người là học sinh cá biệt thường xuyên đánh nhau, cho dù như thế nào cũng không thể có liên quan với nhau được.
Thời Trạch nhìn nét mặt của Lâm Viễn, châm chước từ ngữ một chút, đang định mở miệng, nhưng không ngờ lại bị Diệp Sách ở bên cạnh đoạt trước: “Không có gì, khi đó em đánh nhau bị Thời Trạch đi ngang qua thấy được, cậu ấy đưa em đi bệnh viện.”
Nói xong, Diệp Sách lấy điện thoại ra, đưa cho Lâm Viễn xem ảnh chụp ở bệnh viện và lúc đi mua thuốc, sau đó còn duỗi tay “khoe” với Lâm Viễn về vết sẹo trên tay mình.
“Mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy, Thời Trạch chỉ giúp em bôi thuốc mà thôi.”
Diệp Sách nói rất vội vàng, khiến người ta có cảm giác như muốn phủi sạch quan hệ với Thời Trạch vậy, ngay cả bản thân Thời Trạch cũng cảm nhận được sự không thích hợp của Diệp Sách.
Thời Trạch nhìn thoáng qua Diệp Sách, sau đó rũ mắt nhìn tay của mình, chỉ an tĩnh đứng đó, không nói một câu.
Diệp Sách lén lút liếc nhìn Thời Trạch, ánh mắt có phần phức tạp.
Cuối cùng, Lâm Viễn thấy hai người từ khi tiến vào đều không có giao lưu gì, ông cũng tin lời Diệp Sách nói, đặt chén trà trong tay xuống, mở miệng nói với hai người: “Thầy chỉ muốn tìm hiểu tình huống thôi, thầy cũng nhìn ra giữa hai em không có chuyện gì xảy ra. Tuy rằng hiện tại lời đồn rất kỳ lạ, có lẽ cũng là vì mọi người cảm thấy thú vị, thế này đi, sau khi trở về thì hai em giữ khoảng cách một chút, lời đồn này nhiều lắm là truyền thêm một thời gian nữa thôi, rất nhanh sẽ tự động sụp đổ.”
Bàn tay nắm chặt của Thời Trạch có phần căng thẳng: “Em biết rồi.”
Diệp Sách cũng chỉ gật đầu, không đáp lời.
Khi đi ra khỏi văn phòng, Thời Trạch vẫn luôn đi theo phía sau Diệp Sách, không biết đi được bao lâu, Diệp Sách cảm thấy góc áo phía sau của mình đột nhiên bị kéo lại, hắn quay đầu nhìn Thời Trạch.
Thời Trạch thấy Diệp Sách nhìn mình, nhưng lại không mở miệng nói gì.
Cái tay nắm chặt góc áo Diệp Sách của cậu buông lỏng ra một chút, hồi lâu mới nhẹ nhàng mở miệng: “Xin lỗi.”
Diệp Sách nhìn chằm chằm nét mặt mơ hồ của Thời Trạch, hỏi: “Xin lỗi cái gì?”
“Tôi không biết việc này lại tạo thêm nhiều phiền phức cho cậu như vậy, hại cậu bị người ta đồn thổi.” Giọng nói của Thời Trạch rất nhẹ, nhưng Diệp Sách lại nghe được rõ ràng.
“Không sao, không liên quan đến cậu.” Diệp Sách quay đầu muốn đi, Thời Trạch thấy thế thì vội vàng đuổi theo, nhưng lại bị Diệp Sách kéo dài khoảng cách.
“Lão Lâm nói chúng ta nên giữ khoảng cách.” Diệp Sách nói câu này với Thời Trạch, sau đó đi về phía trước. Tuy rằng không nhìn về phía sau, nhưng Diệp Sách biết Thời Trạch đã dừng bước.
Hắn thở dài một tiếng, không hiểu sao trong lòng lại chua xót.
Thời Trạch, chúng ta vốn không phải người chung đường, phía trước cậu là con đường tươi sáng, chứ không phải ở bên tôi rồi hãm sâu vào vũng bùn.
Thời Trạch ngơ ngẩn nhìn bóng dáng của Diệp Sách, cậu cảm nhận được lúc này bản thân có chút bất lực. Tuy đã trọng sinh, nhưng kiếp trước cậu không tiếp xúc với Diệp Sách, hoàn toàn không hiểu tính cách của Diệp Sách. Cậu muốn bảo vệ Diệp Sách, nhưng không biết làm thế nào mới có thể tiến vào trái tim của người đàn ông đó.
Thời Trạch nhìn theo Diệp Sách đã đi xa, sau đó thở dài một hơi, xoay người rời đi.