Chương 21

“Tôi cũng không biết, dù sao thì buổi sáng hôm nay đột nhiên truyền ra như vậy.” Tô Cảnh Hòa trả lời: “Có lẽ là một truyền mười, mười truyền trăm, không biết vì sao lại truyền thành như vậy. Thực ra có rất nhiều lời đồn đều được truyền đi như vậy.”

Thời Trạch nghe Tô Cảnh Hòa giải thích nhưng không để trong lòng, cho dù hiện tại bản thân chỉ mười mấy tuổi, nhưng linh hồn đã hai mươi mấy tuổi rồi, cậu nhanh chóng mở miệng: “Thực ra cũng không cần giải thích, càng nói nhiều thì lại càng đen, không bằng cứ để lời đồn như vậy, sau đó không thấy chúng ta có phản ứng gì, lời đồn cũng sẽ tự động sụp đổ thôi.”

Tuy rằng Diệp Sách đau lòng vì Thời Trạch bị hắn kéo xuống bùn, nhưng hiện giờ cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ đành đồng ý với đề nghị của Thời Trạch. Hắn cũng không thể trực tiếp đoạt lấy micro của hiệu trưởng vào buổi kéo cờ thứ hai hàng tuần để nói với toàn trường rằng mình và Thời Trạch không có quan hệ gì chứ?

Tưởng tượng đến hình ảnh kia, khóe miệng Diệp Sách hơi run lên, mẹ nó, thật sự không dám nghĩ...

Lúc đầu, hai người đều cho rằng lời đồn sẽ dừng lại trước mặt những người sáng suốt, cho nên cũng không đáp trả cái gì, một người bận rộn huấn luyện quân sự, một người bận rộn lười biếng. Nhưng cho đến khi huấn luyện quân sự kết thúc, Thời Trạch đứng dưới quốc kỳ đại diện cho học sinh mới mà phát biểu, những lời đồn này vẫn chưa dừng lại.

“Cái gì gọi là Thời Trạch ngồi trên đùi tôi giúp tôi bôi thuốc, sau đó tôi còn ấn đầu cậu ấy hôn chứ, Mẹ nó, ngày càng thái quá rồi đây!” Diệp Sách cầm điện thoại, vừa lướt Tieba vừa điên cuồng mắng: “Đám người này có biết bịa chuyện là phạm pháp không!”

So với Diệp Sách sắp phát điên, Tô Cảnh Hòa ở bên cạnh lại rất hiền hòa, thậm chí còn ôm tâm thế ăn dưa mà lướt Tieba: “Không có việc gì đâu, cậu coi như lời vui đùa thôi. Cậu xem đi, còn có người viết truyện ngắn cho hai cậu, tôi cảm thấy rất thú vị đấy.”

Lúc này, Thời Trạch đang đại diện học sinh mới để phát biểu dưới quốc kỳ, cho nên hoàn toàn không biết chuyện này. Có rất nhiều học sinh lớp khác không biết tình huống, khi nhìn thấy Thời Trạch đứng dưới quốc kỳ, ánh mắt vẫn luôn cố ý vô tình mà lướt qua trên người Diệp Sách và Thời Trạch.

“Họ thật sự ở bên nhau à?” Có người mở miệng nhỏ giọng hỏi, bởi vì Diệp Sách đứng ở phía sau nên nghe được người của lớp khác thảo luận một cách rõ ràng.

“Nghe nói đúng là như vậy. Tôi còn nghe người ta nói, vào ngày nhập học đầu tiên, Thời Trạch chủ động muốn ngồi bên cạnh Diệp Sách.”

“Vừa gặp đã yêu à?”

“Nói không chừng đó.”

“Với phẩm hạnh này của Diệp Sách, cậu nói xem Thời Trạch thích cái gì ở cậu ta chứ?”

“Thích cậu ta biết đánh nhau, thích cậu ta biết kiểm điểm.” Một giọng nói chen vào cuộc nói chuyện của hai người, nghe rất giống như một câu chuyện cười, khiến cho hai người họ âm thầm cười thành tiếng.

Còn có người nhìn thoáng qua Thời Trạch trên sân khấu: “Nói thật, tôi cảm thấy Diệp Sách không xứng với cậu ấy.”

“Tôi cũng thấy vậy, người ta là thủ khoa của khối, là học sinh mà rất nhiều giáo viên tranh chấp, cũng không biết tại sao lại đột nhiên nhảy từ lớp 10-1 sang lớp 10-13, nghe nói còn là do chính Thời Trạch nói chuyện với chủ nhiệm phòng giáo vụ.”

“Đúng là yêu đương hỏng việc, không ngờ học sinh giỏi cũng là não yêu đương.”

Mấy người này vốn dĩ chỉ nhỏ giọng thảo luận, nhưng càng nói càng quên mất còn có Diệp Sách ở gần, càng nói càng thả lỏng, ngay cả âm thanh cũng lớn hơn, thậm chí Diệp Sách còn nghe được vài câu như vậy.

Diệp Sách ngẩng đầu nhìn Thời Trạch đang đứng trên sân khấu, cậu cầm micro đứng dưới quốc kỳ không chút sợ hãi, giọng nói dịu dàng mang theo khí phách đặc biệt của thiếu niên, giống như một cơn gió nhẹ thổi vào trong lòng Diệp Sách, chờ đến khi Diệp Sách phản ứng lại, hình ảnh Thời Trạch đã được khắc sâu trong đầu hắn, không thể nào xóa đi. Hắn không thể không thừa nhận, hai mắt của hắn đã mất không chế từ rất sớm, chỉ có thể dừng trên người chàng trai này.

Hết thảy tính chất đặc biệt trên người Thời Trạch đều hấp dẫn hắn, hay nói trắng ra, Thời Trạch giống như ánh mặt trời vậy, hấp dẫn người dơ bẩn khổ sở như hắn tới gần.

Nhưng Diệp Sách không tiếp cận quá gần chính là cách làm tốt nhất với Thời Trạch, chính hắn đã sống rất chật vật rồi, trên lưng đeo theo vô sô danh tiếng xấu, Thời Trạch tốt như vậy, không nên vì hắn mà dính thứ bụi bặm không thuộc về cậu.

“Nhìn cái gì mà chăm chú vậy?” Tô Cảnh Hòa duỗi tay ra, vẫy vẫy trước mặt Diệp Sách.

Diệp Sách phản ứng lại, đẩy tay Tô Cảnh Hòa ra: “Không có gì.”

Tô Cảnh Hòa nhìn theo tầm mắt của Diệp Sách, phát hiện vừa rồi Diệp Sách ngây ngốc như vậy là vì vẫn luôn nhìn Thời Trạch đứng trên sân khấu. Anh trêu ghẹo: “Tên nhóc này, cậu sao vậy? Nhìn một chàng trai mà lại mê mẩn đến thế, người không biết còn tưởng là cậu đang nhìn vợ đấy.”

Câu nói này của Tô Cảnh Hòa khiến cái tay rũ bên người của Diệp Sách run lên, hắn bình tĩnh trả lời: “Sao có thể, tôi không thích con trai.”