Tô Cảnh Hòa ngẩng đầu nhìn thoáng qua cửa lớn, khi nhìn thấy một bóng dáng ở đó, khóe miệng anh nhếch lên, anh chọc chọc Diệp Sách đang cúi đầu chơi điện thoại: “Vị nhà ba cậu như thế nào thì tôi không biết, nhưng tôi nhìn thấy vị kia nhà cậu rồi.”
“Cái gì gọi là vị kia nhà tôi...” Còn chưa dứt lời, Diệp Sách vừa ngẩng đầu đã thấy Thời Trạch đang đi vào, lời nói cũng khựng lại.
“Cậu còn chưa biết à? Hiện tại toàn bộ trường học đều đồn cậu và Thời Trạch có một chân đấy!” Tô Cảnh Hỏa vui vẻ khi người khác gặp họa.
“Này, bạn nhỏ, ở đây ở đây, nơi này của chúng tôi có chỗ trống, lại đây.” Tô Cảnh Hòa nhìn Thời Trạch đang cầm khay sắt tìm chỗ, anh đứng lên vẫy tay.
Chỗ ngồi của họ vốn đã khiến người ta chú ý, hiện giờ Tô Cảnh Hòa vừa làm như vậy, tất nhiên là đã thu hút toàn bộ ánh mắt đang đặt trên người Thời Trạch. Thời Trạch không có cách nào, chỉ đành căng da đầu cầm khay đi về phía mấy người Tô Cảnh Hòa dưới ánh nhìn đầy ý sâu xa của mọi người, sau đó ngồi bên cạnh Diệp Sách.
“Quấy rầy rồi.” Giọng nói dịu dàng của Thời Trạch vang lên.
Diệp Sách vốn đang ngồi thả lỏng đột nhiên dựng thẳng sống lưng, khi mở miệng nói chuyện cũng có phần cứng đờ: “Không... Không có việc gì.”
Khi Thời Trạch ngồi xuống bên cạnh Diệp Sách, Thời Trạch lập tức cảm nhận được những người xung quanh vẫn luôn vô tình cố ý liếc sang bên này.
Có lẽ vẫn là chuyện trên Tieba sáng nay.
Thời Trạch cúi đầu nghĩ.
“Học sinh giỏi, cậu có một chân với anh Diệp như hoa như ngọc của tôi từ khi nào vậy?” Dường như Tô Cảnh Hòa cảm thấy chưa đủ loạn, mở miệng trêu chọc.
Thời Trạch bị một câu này của Tô Cảnh Hòa chọc cho thiếu chút nữa sặc cơm lên mũi.
Cậu che miệng ho khan vài tiếng, hốc mắt đỏ ửng nhìn Tô Cảnh Hòa: “Một chân gì?”
Diệp Sách ngồi ở bên cạnh Thời Trạch, thấy Thời Trạch đỏ ửng hốc mắt, lập tức vặn nắp chai nước bên cạnh đưa cho cậu, mở miệng liền nói giúp cậu: “Đừng làm khó người ta, không có chuyện gì xảy ra cả.”
“Đau lòng à?”
Tô Cảnh Hòa nhướng mày, anh nhìn chai nước khoáng trong tay Thời Trạch, lại nhìn người bạn thuở nhỏ ở đối diện, sau đó giơ tay làm động tác ôm trái tim, rất giống người bị mấy tên cặn bã lừa gạt tình cảm, anh nhìn Diệp Sách, u oán mở miệng: “Sách Sách, chúng ta quen biết lâu như vậy, ít nhất cũng có tình nghĩa cùng mặc quần hở đũng vào sinh ra tử, sao tôi chưa từng thấy cậu đối xử tốt với tôi như vậy chứ? Cặn bã! Chân trong chân ngoài, có mới nới cũ.”
Diệp Sách nghiêm mặt một chút, nhấc chân làm bộ muốn đá Tô Cảnh Hòa: “Câm miệng.”
“Được, tôi câm miệng, không làm phiền cậu.”
Tô Cảnh Hòa thực sự câm miệng, nhưng đôi mắt của anh vẫn đảo quanh trên người Thời Trạch và Diệp Sách, cuối cũng lại không nhịn được mà mở miệng: “Vậy vì sao hôm qua hai người lại hôn môi? Không cầm lòng được à?”
Hai tiếng sặc vang lên, Thời Trạch và Diệp Sách đồng thời bưng kín miệng.
Diệp Sách: “Hôn môi gì?”
Thời Trạch: “Hôm qua tôi chỉ bôi thuốc thôi.”
Tô Cảnh Hòa đánh giá hai người, tầm mắt dừng lại trên người Diệp Sách: “Trong trường ồn ào như vậy mà cậu còn không biết à?”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Rõ ràng là nét mặt của Diệp Sách đã không vui.
“Được được được, tôi biết người già như cậu chưa bao giờ xem Tieba, tôi tìm bài đăng kia cho cậu ngay đây, cậu chủ chờ một chút.”
Tô Cảnh Hỏa nói xong liền mở điện thoại, cũng may Diệp Sách và Thời Trạch vừa vào trường đã trở thành nhân vật nổi tiếng, hiện giờ bài đăng về họ vẫn còn nằm trên đầu trang không hạ xuống, giúp Tô Cảnh Hòa tìm thấy một cách dễ dàng.
“A, chính là cái này.” Tô Cảnh Hòa đưa điện thoại cho Diệp Sách.
Diệp Sách nhận lấy điện thoại, càng đọc thì sắc mặt càng khó coi, cho đến khi thấy được ảnh chụp canh góc khiến Thời Trạch và hắn như đang hôn môi, đôi tai của hắn hơi ửng đỏ, nhưng vẻ mặt vẫn rất lạnh nhạt, mở miệng nói: “Giả thôi, vấn đề góc chụp. Hôm qua bị thương, cậu ấy đi ngang qua nhìn thấy, đưa tôi đi mua thuốc.”
“Cũng đúng, với tình huống ngày hôm qua thì có lẽ cậu cũng không có tâm trạng để yêu đương.” Tô Cảnh Hòa biết chuyện ngày hôm qua, vốn cũng chỉ muốn mở miệng trêu chọc Diệp Sách một chút, nhìn dáng vẻ bạn tốt của mình bối rối mà thôi, cho nên cũng không miệt mài truy hỏi.
“Nhưng cậu nên ngăn lời đồn này lại đi, hiện tại mọi người trong trường đều đang đồn cậu và Thời Trạch yêu đương đấy.” Tô Cảnh Hòa đột nhiên nhớ tới lời đồn nghe được lúc sáng, anh nhắc nhở Diệp Sách.
“Không phải đã nói là bị canh góc chụp rồi sao, như thế nào mà có nhiều người không tin vậy chứ?” Lúc này dùng mắt thường cũng có thể thấy sự bực bội trên mặt Diệp Sách.
Nếu mấy lời đồn này chỉ đề cập đến hắn, Diệp Sách sẽ không để ý, dù sao thì tin đồn xấu của hắn cũng có nhiều rồi, lười giải thích. Nhưng Thời Trạch tốt như vậy, giơ tay nhấc chân đều mang theo hơi thở sạch sẽ, ngay cả nói chuyện cũng dịu dàng, hắn không muốn Thời Trạch rơi vào vực sâu vô tận như hắn. Trong mắt Diệp Sách, Thời Trạch thích hợp đứng ở trên cao, được ánh mặt trời bao phủ, được mọi người nhìn ngắm.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy bạn nhỏ ngoan ngoãn này, Diệp Sách đã biết hắn và cậu không phải người chung đường. Tương lai của bạn nhỏ nhất định sẽ là đóa hoa tươi được mọi người vây quanh, mà bản thân hắn vẫn sẽ chìm nổi trong vũng bùn vô tận, không biết khi nào mới có thể thoát ra được.