Thời Trạch vốn nghĩ rằng đó chỉ là một khúc nhạc đệm, nhưng không ngờ khi tham gia tang lễ xong về nhà, cậu lại gặp được Tô Cảnh Hòa.
Người đàn ông kia đỗ xe ở ven đường như đang cố ý đợi cậu, anh ngồi ở trong xe, ngoắc tay gọi Thời Trạch tới gần.
Tuy rằng Thời Trạch cảm thấy kỳ lạ, nhưng cậu vẫn đi tới. Tô Cảnh Hòa ngước mắt nhìn thoáng qua Thời Trạch đang đi tới, đôi mắt của anh bị giấu ở sau cặp kính nên không nhìn ra bất luận cảm xúc gì. Sau đó, anh đưa cho Thời Trạch một cái túi giấy màu nâu: “Là đồ của Diệp Sách, tuy rằng cậu ấy không muốn cho cậu biết, nhưng tôi cảm thấy đã nhiều năm như vậy rồi, ít nhất là cậu cũng có quyền được biết.”
“Đây là cái gì...” Thời Trạch do dự nhận lấy cái túi, đồ vật bên trong nặng trĩu, Thời Trạch nhìn thoáng qua, là mấy cuốn sổ.
“Là thứ mà một kẻ ngốc dùng trăm phương ngàn kế để giấu đi.” Tô Cảnh Hòa đặt khuỷu tay trên cửa sổ xe, châm một điếu thuốc. Anh nhìn dáng vẻ mơ hồ của Thời Trạch, nở nụ cười, ngón tay nhẹ nhàng gảy tàn thuốc: “Thời Trạch, cậu không biết cậu hạnh phúc cỡ nào đâu, nửa cuộc đời của cậu có một người dùng hết toàn bộ sức lực, liều mạng để bảo vệ cậu chu toàn.”
“Xin lỗi, tôi... Không hiểu lắm.” Cái tay cầm túi giấy của Thời Trạch nắm chặt.
“Cũng không cần cậu hiểu.” Tô Cảnh Hòa khởi động xe, anh nhìn Thời Trạch vẫn còn đứng bên cạnh xe, ánh mắt trở nên phức tạp, dường như muốn nói cái gì đó, nhưng sau một hồi vẫn không thể nói ra lời trong lòng.
Chỉ nghe Tô Cảnh Hòa thở dài một hơi, sương khói lượn lờ chắn trước tầm mắt của anh: “Thời Trạch, nếu có thể quay lại, cậu đừng trốn tránh cậu ấy. Tên ngốc đó rất yêu cậu, chỉ là trước nay cậu ấy đều không dám, cho dù đến cuối cùng cậu vẫn không thích cậu ấy thì ít ra cũng đừng sợ hãi cậu ấy, cho cậu ấy một cơ hội, được không?”
Khi nói xong câu này, Tô Cảnh Hòa cũng sửng sốt, sau đó anh cười tự giễu một tiếng: “Xin lỗi, cậu coi như tôi đang nói linh tinh là được.”
Thời Trạch ôm túi giấy, đứng ở ven đường nhìn theo Tô Cảnh Hòa rời đi, cậu có thể cảm nhận được sự bi thương trong giọng nói của Tô Cảnh Hòa.
Cậu nhìn thoáng qua cái túi nặng trĩu trong tay, cậu không rõ Tô Cảnh Hòa nói những lời này với mình thì có lợi ích gì, thậm chí còn cảm thấy có phải Tô Cảnh Hòa tìm nhầm người rồi không. Cậu và Diệp Sách không thân quen gì, nói cách khác, hồi học cấp ba, cậu và Diệp Sách không chỉ không thân, ngược lại là cậu còn cố tình trốn tránh Diệp Sách.
Thời Trạch gục đầu xuống, hình ảnh thời cấp ba hiện lên trong đầu.
Khi đó là lúc tan học, cậu đi qua một cái hẻm nhỏ, ngẩng đầu lại nhìn thấy chàng trai khiến người ta sợ hãi kia một thân thương tích ngồi trên vách tường, hắn nhìn cậu rồi cười một tiếng: “Bạn nhỏ, hôm nay tan học hơi muộn đấy nhỉ?”
Sau đó chàng trai kia nhảy xuống, đi tới bên cạnh cậu: “Không phải đã cảnh cáo cậu không được đi vào con hẻm nhỏ này rồi sao? Sao còn tới?”