Trong quá trình đọc bài viết này, trên khuôn mặt của Thời Trạch tràn ngập dấu chấm hỏi như một người già đang đi tàu điện ngầm, suy nghĩ duy nhất còn lại chính là, thì ra paparazzi chụp ảnh ác ý là có thật.
“Hôm qua cậu ấy đánh nhau bị thương, tôi vừa vặn đi ngang qua, dẫn cậu ấy đi mua thuốc.” Thời Trạch giải thích.
“Nhưng mà...” Mấy người ở bên cạnh lại đi tới, họ chỉ vào Diệp Sách đang cúi đầu nói chuyện phiếm với Tô Cảnh Hòa cách đó không xa: “Khóe miệng của anh Diệp bị rách rồi.”
Một câu này khiến cho đám quần chúng yên tĩnh ăn dưa lại tăng thêm vài người, ai ai cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn Thời Trạch, dáng vẻ vội vàng như sắp nuốt chửng cậu vậy.
Thời Trạch cảm nhận được năng lượng của những người này, lui lại một bước theo bản năng, cứ cảm thấy bản thân nói như thế nào cũng đi vào đương cùng. Cậu bất đắc dĩ đỡ trán: “Hôm qua cậu ấy thật sự đánh nhau bị thương, tôi bảo cậu ấy bôi thuốc mà cậu ấy không chịu, vừa vặn đi qua hiệu thuốc nên tôi mới mua thuốc cho cậu ấy bôi.”
Nhóm quần chúng ăn dưa trở về đội ngũ, có mấy người nhát gan không dám tiến lên nên chỉ có thể hỏi người bạn đã ăn dưa xong bên cạnh để tìm hiểu tình huống, người nọ mở miệng nói: “Thực ra là do anh Diệp bị thương, học sinh giỏi đau lòng nên mua thuốc cho anh Diệp, có lẽ là không hôn.”
Vừa nhận được tin tức, người này đã cầm điện thoại nói với người chị em ở lớp khác đang hỏi tình huống.
[Hôm qua Diệp Sách đánh nhau bị thương rất nghiêm trọng, Thời Trạch đau lòng mua thuốc cho cậu ta, không biết có hôn hay không.]
Người chị em ở đầu bên kia nhận được tin tức, lập tức nói với bạn của mình: “Các cậu biết không, hôm qua đại ca trường học đánh nhau vì học sinh giỏi nên bị thương, học sinh giỏi đau lòng, lúc đi mua thuốc cho đại ca thì bị chụp bức ảnh hôn môi kia.”
“Mẹ nó, thật hay giả vậy?”
Sau đó họ quay đầu đi nói với lớp bên cạnh: “Hôm qua hình như là vì có người theo đuổi học sinh giỏi, đại ca trường học vì yêu sinh hận mới hẹn người đó vào con hẻm nhỏ đánh nhau, kết quả là đánh không lại, bị thương rồi, học sinh giỏi vừa vặn đi ngang qua, đau lòng nên dẫn đại ca đến hiệu thuốc gần trường chúng ta, bôi thuốc cho người ta. Lúc bôi thuốc, đại ca cảm thấy đau, học sinh giỏi đau lòng hôn cậu ta, kết quả là bị chụp ảnh đăng lên Tieba!”
“Mẹ nó, thật hay giả vậy? Cậu mà nói như vậy là tôi tin thật đấy!”
“Mấy chị em! Đại ca theo đuổi học sinh giỏi, nghe nói họ ở bên nhau rồi!”
Tam nhân thành hổ, có đôi khi lời đồn cứ như vậy mà sinh ra, Thời Trạch đơn thuần cũng không biết mình chỉ giải thích chuyện ngày hôm qua, kết quả lại thành một truyền mười, mười truyền trăm, cuối cùng biến thành những lời như vậy. Mà đợi đến khi cậu huấn luyện quân sự xong, thế giới cũng thay đổi rồi.
*Tam nhân thành hổ: ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật, đề cập đến việc người ta sẽ dần dần chấp nhận thông tin vô lý nào đó nếu nó được nhiều người lặp lại.
Thời Trạch cảm thấy những ánh mắt tìm tòi vào buổi sáng thực sự đã biến mất, nhưng theo ngay sau đó chính là từng ánh mắt ngày càng mờ ám hơn.
Thời Trạch cảm nhận được những ánh mắt này thì chỉ thấy nghẹn khuất, vô cùng nghẹn khuất. Cậu rất muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì dưới tình huống mà người trong cuộc như cậu cũng không biết?
Nhưng xét thấy mình chỉ là một học sinh vừa nhập học, cũng không quen biết bao nhiêu người, không tiện nắm bừa một người trong trường để hỏi tình huống, cho nên cậu chỉ đành đi vào căn tin trong ánh mắt ái muội của mọi người.
...
Trong căn tin, Tô Cảnh Hòa cầm khay sắt ngồi xếp bằng bên cạnh Diệp Sách: “Cậu chủ, cậu nghĩ như thế nào vậy, không phải trước nay đều không tới căn tin sao? Không phải là ghét bỏ đồ ăn của căn tin quá bình thường sao? Hôm nay học được cách hạ phàm rồi à?”
Diệp Sách liếc Tô Cảnh Hòa một cái: “Lúc ăn và ngủ không được nói chuyện, nhà họ Tô không dạy cậu à?”
“Xin lỗi, tôi nhỏ tuổi nhất, bọn họ không quản được tôi.” Tô Cảnh Hòa cực kỳ khoe khoang mà mở miệng.
“Cho nên nói đi, vì sao cậu lại muốn tới căn tin, trời nóng như vậy, về nhà bật điều hòa gọi cơm bên ngoài không ngon hơn à?” Tô Canh Hòa vừa ăn cơm vừa oán giận.
“Không có gì, chỉ muốn thử đồ ăn của căn tin thôi.” Diệp Sách mở miệng nói.
Tô Cảnh Hòa liếc nhìn Diệp Sách một cái, mới vừa rồi Diệp Sách còn không tập trung ăn cơm, cho nên anh tuyệt đối sẽ không tin chuyện ma quỷ như Diệp Sách muốn thử đồ ăn ở căn tin.
“Đúng rồi, tìm được tin tức về đám người hôm qua rồi, chính là do vị kia nhà cậu phái tới, có lẽ là lo lắng cậu sống ở đây quá tốt. Tôi cảm thấy đã như thế này rồi, sắp tới chắc hẳn là bà ta sẽ có hành động.” Tô Cảnh Hòa nhỏ giọng nói với Diệp Sách.
“Sửa cho đúng đi, không phải vị kia nhà tôi, là vị nhà ba tôi.” Diệp Sách nghịch điện thoại, mở miệng: “Bà ta giành phúc lợi cho con trai bà ta cũng là bình thường, bà ta sẽ không cho phép một đồng tài sản nào của nhà họ Diệp rơi vào tay tôi đâu.”
“Tai mắt của tôi nói sắp tới bà ta sẽ có hành động, cậu vẫn nên cẩn thận một chút, có phòng bị đi.” Tô Cảnh Hòa nhắc nhở.
“Biết rồi. Bà ta cũng không vừa mắt tôi từ lâu rồi, nếu không phải sợ hành động quá ngạo mạn sẽ động đến chỗ ba tôi, có lẽ hiện tại tôi cũng đã nằm trong cái hộp vuông rồi.” Diệp Sách đùa giỡn.
“Còn đùa cợt với chính mình à?” Tô Cảnh Hòa bất đắc dĩ nói.
“Cái này gọi là tìm một ít niềm vui trong cuộc sống không thú vị của chính mình.” Diệp Sách không để ý chút nào.