Diệp Sách ngây ngốc nhìn Thời Trạch trước mắt, cho đến khi đột nhiên cảm thấy khóe miệng mình tê rần thì mởi phản ứng lại, Thời Trạch đang cầm tăm bông giúp hắn sát trùng khóe miệng.
Đây là lần đầu tiên Thời Trạch giúp người khác bôi thuốc, cho nên không khống chế được sức lực của mình. Diệp Sách “A” một tiếng theo bản năng, Thời Trạch nghe được thì cái tay giúp Diệp Sách bôi thuốc cũng run rẩy một chút.
Cậu vội vàng mở miệng: “Xin lỗi, đây là lần đầu tiên tôi bôi thuốc cho người khác, có phải là xuống tay quá nặng rồi không?”
Diệp Sách nghiêng đầu: “Không có, cậu cứ tùy tiện là được.”
Tuy rằng Diệp Sách nói như vậy, nhưng chắc chắn là Thời Trạch cũng không lấy sức lực vừa rồi để bôi thuốc nữa, cậu lo lắng bản thân quá mạnh tay với vết thương của Diệp Sách.
Diệp Sách cảm nhận được tăm bông thấm nước sát trùng chỉ nhẹ nhàng lau qua trên mặt mình một chút, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, sau đó khuôn mặt của Thời Trạch cũng chậm rãi phóng đại trước mắt hắn, hơi thở kèm theo mùi nước sát trùng mát lạnh khiến con ngươi của Diệp Sách lập tức mở to.
Giống như sợ hắn đau, Thời Trạch vừa xoa vết thương bên miệng hắn vừa cúi đầu nhẹ nhàng thổi vào vết thương.
Nếu như bị thương ở chỗ khác còn đỡ, chỉ là...
Cái tay đặt trên băng ghế của Diệp Sách nắm chặt, khóe miệng của hắn bị thương, Thời Trạch ghé sát vào thổi lên khóe miệng hắn như vậy, giống như giây tiếp theo sẽ hôn nhau vậy.
Diệp Sách nào chịu được sự kích thích thế này, hắn vội vàng nghiêng đầu né tránh hơi thở của Thời Trạch, sau đó duỗi tay cầm lấy tăm bông trên tay Thời Trạch, hoảng loạn xoa lên vết thương trên miệng mình: “Được rồi, không có việc gì, tôi tự xử lý vết thương còn lại.”
Thời Trạch dùng mắt thường cũng có thể thấy được Diệp Sách đang hoảng loạn, vốn còn thấy kỳ lạ, nhưng sau khi nhìn thấy đôi tai có hơi ửng đỏ của Diệp Sách thì đột nhiên đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.
Cậu mím môi, che giấu nụ cười của chính mình, giả bộ nghiêm trang mở miệng: “Vậy thì được rồi, lúc về nhà cậu nhớ bôi thuốc, nếu không sẽ để lại sẹo.”
“Đã biết.” Diệp Sách xách túi thuốc thật chặt, mở miệng nói.
Cho dù Diệp Sách đã bị Thời Trạch trêu chọc đến mức đôi tai đỏ ửng, nhưng hắn vẫn kiên trì đưa Thời Trạch về nhà, chỉ là trên đường trở về, hai người không nói câu nào, cứ như vậy yên lặng cả một đường.
Thời Trạch lén nhìn Diệp Sách, lại phát hiện Diệp Sách vẫn luôn cố ý vô tình tránh tầm mắt của cậu.
Giống như lần đầu tiên gặp mặt, Diệp Sách vẫn luôn né tránh ánh mắt của cậu vậy. Thời Trạch nghĩ thầm.
Về chuyện tối hôm qua, Thời Trạch cho rằng cứ như vậy mà qua đi, nhưng không ngờ tới hôm sau khi huấn luyện quân sự, ánh mắt của các bạn học trong lớp nhìn cậu đột nhiên có sự thay đổi, mỗi lần nhìn thấy cậu là sẽ có cảm giác muốn nói lại thôi, không chỉ vậy, ngay cả trong ánh mắt cũng có chút mờ ám.
Thời Trạch không biết là tình huống gì, nhưng với tính tình của cậu thì vẫn không mở miệng hỏi, cuối cùng có một học sinh lớn mật tiến đến trước mặt cậu, mở miệng hỏi: “Cái kia, học sinh giỏi, cậu và Diệp Sách có quan hệ gì vậy?”
Thời Trạch khó hiểu mà nghiêng đầu, nhíu mày nhìn chàng trai này một chút rồi mới mở miệng nói: “Quan hệ bạn học.”
“Chỉ là...” Nam sinh này muốn nói lại thôi, im lặng một lúc lâu mới nói thêm: “Hiện tại trên Tieba, ảnh chụp của hai người bị truyền đi nhiều lắm.”
“Ảnh chụp?” Thời Trạch càng nghe càng hồ đồ: “Ảnh chụp gì?”
“Thì... Ảnh chụp cậu và Diệp Sách hôn môi đó.” Chàng trai có chút khó khăn mở miệng: “Không biết là bị chụp lúc nào.”
Thời Trạch: ?
Vừa nghe câu này, Thời Trạch càng nhiều dấu chấm hỏi hơn, cậu hôn môi với Diệp Sách khi nào? Vì sao bản thân cậu lại hoàn toàn không biết gì?
Thời Trạch mang theo nghi vấn mà mở Tieba, quả nhiên ở trang đầu đã nhìn thấy bài về Diệp Sách.
[Khiếp sợ, đại ca trường học công khai tình yêu?]
Tiêu đề này đã thu hút không ít người ấn vào.
Vì lúc đầu chủ bài đăng không đưa ra ảnh chụp, cho nên mấy người đầu tiên bình luận đều trêu chọc.
Không Cần Toán Học: [Chủ bài đăng, ý tưởng này của cậu rất nguy hiểm đấy, không thể vì sự chú ý mà dám nói về cả Diệp Sách chứ.]
Học Giỏi Toán Lý Hóa, Tung Hoành Khắp Thiên Hạ: [Hưng phấn ấn vào, thất vọng rời đi.]
Ngưu Gia Gia: [Hình ảnh đâu?]
Sau khi có khoảng hơn chục người vào thảo luận, cuối cùng chủ bài đăng cũng xuất hiện, đưa ra một bức ảnh khiến cho mọi người đều sôi trào.
Trong ảnh chụp nhìn rất rõ khuôn mặt Diệp Sách, còn có một chàng trai mặc đồng phục của trường Trung học số 2 đang nghiêng đầu, nhìn tư thế và động tác đều giống hôn môi.
[Mẹ nó! Đây là thứ tôi có thể xem miễn phí sao?]
[Từ từ! Người yêu của đại ca trường học là một chàng trai!]
[Trong vòng một phút, tôi muốn có toàn bộ thông tin về chàng trai này!]
[Mấy chị em, chủ bài đăng lại đưa thêm ảnh chụp góc nghiêng rồi, sao tôi cứ thấy giống như... Thôi, tôi không nói đâu.]
[Người chị em, tôi biết người cậu nói là ai, nhưng tôi vẫn cảm thấy không thể tin được.]
[Đều không nói đúng không? Vậy tôi cũng không nói.]
[Mấy người ở trên đang đánh đố đấy à? Mau nói đi! Đừng ép tôi quỳ xuống cầu xin các cậu!]
Bài đăng này được thảo luận đến hơn hai trăm bình luận, cuối cùng vẫn bị một quần chúng ăn dưa không nhịn được mà đào ra. Bóng dáng đó chính là thủ khoa khối 10 của họ, Thời Trạch.