Thời Trạch nhìn thoáng qua Diệp Sách, có chút kỳ lạ mà mở miệng: “Không thì sao?”
Ba chữ vô cùng đơn giản này khiến Diệp Sách ngây ngẩn cả người, chờ hắn phản ứng lại thì Thời Trạch đã đi được một đoạn đường rất dài rồi.
Thời Trạch liếc thấy Diệp Sách đuổi theo: “Cho nên cậu có thể nói cho tôi biết là ai khiến cậu bị thương thế này không?”
Nói đến cái này, Diệp Sách im lặng một chút rồi nói: “Cũng không có ai, chỉ là... Một ít người không thích tôi thôi.”
“Bị thương như thế nào?” Thời Trạch nghĩ tới vết thương mình nhìn thấy ở bệnh viện, cùng với lời bác sĩ nói lúc đó, nếu sâu thêm một chút nữa sẽ trực tiếp cắt vào mạch máu.
Nghĩ đến đây, Thời Trạch lại sợ hãi. Kiếp trước cậu đã khiến Diệp Sách chịu quá nhiều tổn thương, kiếp này cậu không muốn Diệp Sách một mình đi về phía trước như vậy nữa, ít nhất có thể để cậu bảo vệ hắn.
“Không nghĩ tới chúng lại cầm dao, khi nhìn thấy chúng nhắm về phía tôi thì liền hành động theo bản năng, cầm lấy lưỡi dao.” Diệp Sách nói rất bình thản, giống như người chảy máu đầy đất trong con hẻm nhỏ đó không phải hắn vậy.
Diệp Sách nói rất ngắn gọn, Thời Trạch cũng nghe ra kỳ thật Diệp Sách không muốn nói với mình quá nhiều, cậu cũng sẽ không ép hỏi Diệp Sách, cậu biết là đến khi muốn, Diệp Sách sẽ nói.
Cho nên sau đó, cậu chuyển đề tài: “Đúng rồi, hôm nay cậu không tới tiết học buổi tối, chủ nhiệm tìm cậu, sau đó còn ra ngoài gọi điện thoại, có lẽ là tìm phụ huynh của cậu.”
“Lão Lâm còn tìm tôi à?” Diệp Sách nhíu mày, sau đó dùng cánh tay bị thương lấy điện thoại ra từ trong túi, sau khi nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ thì im lặng một chút: “Thật sự là có.”
“Không phải chủ nhiệm lớp gọi điện thoại cho phụ huynh của cậu sao? Tại sao nhật ký cuộc gọi lại ở trong điện thoại của cậu?” Cho dù Thời Trạch đã đoán được một ít, nhưng cậu vẫn mở miệng hỏi.
“Cậu nói cái này à, lúc khai giảng được yêu cầu điền số điện thoại của phụ huynh, tôi điền một số khác của tôi vào.” Diệp Sách nói rất đúng lý hợp tình.
Quả nhiên, Thời Trạch biết là với tình huống trong nhà và tính tình của Diệp Sách, hắn tuyệt đối sẽ không thành thật mà điền số điện thoại của Diệp Huyền vào.
Đi cả một đường, Thời Trạch đột nhiên dừng lại, mở miệng nói với Diệp Sách bên cạnh: “Cậu chờ tôi một chút, tôi quay lại ngay.”
Tuy rằng Diệp Sách cảm thấy kỳ lạ, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn đứng tại chỗ nhìn Thời Trạch đi vào hiệu thuốc.
Khi đi vào hiệu thuốc, Thời Trạch cảm nhận được tầm mắt của Diệp Sách, cậu quay đầu nhìn lại, lập tức thấy được chàng trai đứng dưới đèn đường, trên tay phải là lớp vải trắng vừa được băng bó ở bệnh viện.
Không biết vì sao, Thời Trạch đột nhiên cảm thấy dáng vẻ đứng dưới đèn đường đầy trông mong nhìn qua của Diệp Sách giống như một chú chó hoang đột nhiên được nhặt về, bởi vì không yên tâm về chủ nhân mà đứng tại chỗ chờ đối phương trở về.
Diệp Sách nhìn Thời Trạch đi vào hiệu thuốc, một lúc sau liền chán nản mà đá mấy hòn đá dưới đèn đường, cũng không biết đá bao lâu, cho đến khi bên cạnh có động tĩnh, hắn ngẩng đầu lên liền thấy Thời Trạch đang ở trước mặt mình, trong tay là túi thuốc, hắn hơi nhíu mày: “Sao lại đột nhiên mua thuốc? Bị bệnh à? Hay là không thoải mái?”
“Không có, không phải là cậu bị thương sao?” Thời Trạch duỗi tay kéo cánh tay không bị thương của Diệp Sách đến băng ghế ven đường, cậu nương theo ánh đèn đường mà nhìn vết thương trên mặt và cánh tay Diệp Sách.
Có vài vết thương bởi vì quá nhỏ mà bác sĩ ở bệnh viện bảo họ trở về tự xử lý, nhưng Thời Trạch hiểu tính cách của Diệp Sách, vừa rồi bị thương nặng như vậy còn trực tiếp làm lơ, huống chi là những vết thương “nhỏ bé không đáng kể” trong mắt Diệp Sách thế này, phỏng chừng là đến lúc về nhà, Diệp Sách cũng sẽ hoàn toàn mặc kệ những vết thương này.
Thời Trạch lo lắng Diệp Sách không xử lý tốt, đến lúc đó sẽ nhiễm trùng, vừa vặn là đường về nhà có một hiệu thuốc, lập tức xử lý vẫn tốt hơn.
Trong lúc Diệp Sách còn ngây người, Thời Trạch đã tiến đến trước mặt hắn, hơi thở phả lên mặt hắn, khiến hắn trốn về phía sau theo bản năng.
“Đừng trốn.” Thời Trạch mở miệng nói, sau đó cậu mạnh mẽ đè cái gáy của Diệp Sách khiến hắn hơi khom người xuống. Diệp Sách không trốn kịp, chỉ có thể hơi cúi về phía trước theo động tác của Thời Trạch.
Quá gần.
Diệp Sách nhìn khuôn mặt của Thời Trạch chỉ gần trong gang tấc, hắn mím môi, yết hầu hơi chuyển động.
Từ khi nhìn thấy Thời Trạch vào buổi nhập học, Diệp Sách đã biết Thời Trạch rất đẹp. Thời Trạch không phải kiểu lộng lẫy đến mức vừa liếc mắt một cái đã cảm thấy tính công kích nhưng xem lâu thì có chút mệt mỏi.
Vẻ đẹp của Thời Trạch là một kiểu từ từ ngấm dần, từng cử chỉ động tác của cậu đều toát ra vẻ ôn hòa cùng nhã nhặn từ trong xương cốt, chậm rãi chảy vào tim người đối diện.
Bởi vì điểm này, Diệp Sách có thể cảm nhận được bản thân vẫn luôn không tự giác mà bị bạn nhỏ ngoan ngoãn này hấp dẫn.