Chương 16

Sắc trời đã bắt đầu tối đi, cậu lại lần nữa đi về con hẻm nhỏ kia.

Kiếp trước, cậu vì một câu của Diệp Sách mà không dám tới nơi này nữa, nhưng cậu lại xem nhẹ tình yêu mà Diệp Sách cất giấu sau những lời đó.

Nhớ lại những lý do mà Diệp Sách bịa ra như “Con hẻm nhỏ này thường xuyên có người đánh nhau” cùng với “Con hẻm nhỏ đã bị tôi chiếm”, Thời Trạch liền muốn cười, bản thân của lúc trước thật sự quá đơn thuần.

Thời Trạch đánh giá hoàn cảnh xung quanh, bởi vì ít người đi qua con hẻm nhỏ này nên cũng không có bao nhiêu đèn đường, toàn bộ con hẻm chỉ dựa vào vài cái đèn đường tối tăm để miễn cưỡng chiếu sáng mặt đường. Với hoàn cảnh như thế này, cũng khó trách lúc đó cậu lại ngây ngốc tin tưởng lời nói của Diệp Sách.

Khi đi qua, Thời Trạch đột nhiên nghe thấy tiếng thở dốc mỏng manh, tiếng thở kia có chút thống khổ, giống như đang cố gắng chịu đựng cái gì đó vậy.

Bản thân cậu sẽ không thật sự xui xẻo dến mức đụng phải đám người đánh lộn ở chỗ này chứ...

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Thời Trạch vẫn đi theo âm thanh đó.

Khi Thời Trạch đi qua liền nhìn thấy một thiếu niên bị thương dựa vào góc tường của con hẻm nhỏ, cái đèn đường ố vàng trong con hẻm tối tăm này chiếu trên người hắn, cả người giống như một con chó hoang vừa đánh nhau xong, một mình chui vào trong góc tự mình liếm vết thương.

Dường như thiếu niên dựa vào góc tường đã nghe thấy động tĩnh, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía người đi tới, ánh mắt hung ác, giống như sự yếu ớt vừa rồi chỉ là ảo giác của Thời Trạch.

Sau khi Diệp Sách đối diện với đôi mắt của Diệp Sách, sự hung ác vốn có trong mắt biến mất gần hết, hắn quay đầu, hồi lâu mới nói một câu: “Cậu tới đây làm gì?”

Thời Trạch đi từng bước tới bên cạnh Diệp Sách, cậu buông cặp sách xuống: “Đây là đường về nhà của tôi.”

“Không phải có đường lớn sao?”

“Nơi này gần nhà.”

Hai người một hỏi một đáp như vậy, dưới ánh đèn đường mơ hồ, Thời Trạch nhìn thoáng qua vết thương trên người Diệp Sách, cổ họng cậu nghẹn ứ, trên tay hắn cũng có một vết thương ở mức độ khác, nhưng nghiêm trọng nhất vẫn là bàn tay. Lúc này, bàn tay đó đang để ở trên đùi Diệp Sách, máu chảy từng giọt xuống dưới.

“Sao lại bị thương nặng như vậy?” Thời Trạch duỗi tay ra, khi sắp bắt được tay của Diệp Sách thì lại bị hắn né tránh.

“Học sinh giỏi, cậu rất thích xen vào việc của người khác đấy.” Diệp Sách ngước mắt nhìn thoáng qua Thời Trạch, ánh mắt có hơi sa sầm.

“Nếu đã thấy thì nhất định phải xen vào, đi, tôi dẫn cậu tới bệnh viện, vết thương này của cậu hình như rất nghiêm trọng.” Thời Trạch vươn tay muốn kéo Diệp Sách.

Diệp Sách nhìn cánh tay muốn duỗi tới của Thời Trạch, hắn nghiêng đầu đi: “Cậu đừng có nhiều chuyện.”

Thời Trạch thật sự không nghĩ tới Diệp Sách thời cấp ba lại bướng bỉnh như vậy, bản thân cậu cũng không giận dữ nổi, chỉ khẽ vươn tay, trực tiếp bắt lấy cánh tay không bị thương của Diệp Sách rồi kéo hắn lên.

Diệp Sách không ngờ rằng Thời Trạch lại không để ý tới ý kiến của hắn mà mạnh mẽ kéo hắn lên như vậy, nhưng vì hắn không hề phòng bị mà bị Thời Trạch đột ngột kéo lên, theo đó cũng mất trọng tâm mà bổ nhào vào trong lòng Thời Trạch.

Chỉ trong khoảnh khắc tiếp xúc này, hai người đều im lặng.

Thời Trạch chỉ cảm thấy hô hấp của Diệp Sách phả vào cổ mình, hơi thở của Diệp Sách khiến cậu hơi ngứa.

Cổ họng của cậu khô khốc, không hiểu sao lại hơi hoảng hốt, sau đó dường như muốn che giấu sự hoảng hốt trong lòng, Thời Trạch mở miệng nói: “Đi thôi, tôi đưa cậu tới bệnh viện.”

Nhưng kỳ quái là lần này Diệp Sách không phản kháng mạnh mẽ như lần trước, chỉ “Ừm” một tiếng, mặc cho Thời Trạch dẫn hắn ra khỏi con hẻm nhỏ.

Thời Trạch vốn cho rằng vết thương của Diệp Sách không quá nặng, nhưng đợi đến khi bác sĩ ở bệnh viện báo tin phải khâu miệng vết thương, cậu mới nhìn rõ vết thương trong lòng bàn tay Diệp Sách.

Trong toàn bộ quá trình khâu vết thương, Diệp Sách vẫn luôn rất im lặng, giống như người khâu vết thương không phải hắn vậy.

Bác sĩ hỏi rất nhiều lần rằng Diệp Sách bị thương như thế nào, nhưng Diệp Sách chỉ ngậm miệng không nói. Thời Trạch nhìn thoáng qua vết thương trên tay Diệp Sách, cậu đoán được là do bị dao đâm.

Trên đường về nhà, Thời Trạch vẫn luôn không nói chuyện. Diệp Sách nhìn bạn nhỏ đeo cặp sách đi ở phía trước, hắn đoán được đây là lần đầu tiên bản nhỏ này nhìn thấy cảnh tượng máu me như vậy.

Có lẽ là cậu ấy sợ rồi. Diệp Sách nghĩ.

Diệp Sách gọi tên Thời Trạch vài lần, nhưng dường như Thời Trạch đang suy nghĩ cái gì đó, hoàn toàn không nhìn Diệp Sách ở phía sau.

Diệp Sách dừng bước, đưa tay kéo cặp sách của Thời Trạch. Cặp sách đột nhiên bị kéo lại khiến Thời Trạch không thể không dừng chân, cậu cảm thấy kỳ quái mà nhìn về phía Diệp Sách.

“Có phải cậu sợ rồi không?” Ánh mắt Diệp Sách nhìn Thời Trạch có chút trốn tránh, hắn mở miệng hỏi.

“Không, chỉ đang nghĩ tại sao tôi không đi qua con hẻm nhỏ đó nhanh một chút, chí ít là có thể sớm nhìn thấy cậu.” Thời Trạch ngẩng đầu nhìn Diệp Sách, bình tĩnh trả lời.

Nghĩ tới vô số câu trả lời, nhưng Diệp Sách không đoán được Thời Trạch sẽ đưa ra đáp án này. Hắn do dự mở miệng: “Cậu không sợ sao?”

“Sợ.” Thời Trạch thành thật nói: “Tôi sợ nếu như hôm nay tôi không đi qua con hẻm nhỏ đó, cậu sẽ ngồi một mình ở đó cả đêm, có lẽ sẽ kéo dài rất lâu mới đi bệnh viện.”

Con ngươi của Diệp Sách hơi co lại, hắn nắm lấy tay Thời Trạch: “Sợ mà cậu nói chỉ có như vậy thôi à?”