Chương 14

Huấn luyện viên đánh giá học sinh rất có cá tính này, bảo Thời trạch trở về đội ngũ rồi lại đối diện với Diệp Sách: “Vì sao cậu không tham gia huấn luyện quân sự?”

“Bởi vì không muốn.”

“Vậy vì sao lại trở về?”

Diệp Sách nhìn Thời Trạch đã trở về đội ngũ, đột nhiên lại nghĩ tới Thời Trạch khi ở trên sân bóng rổ, cùng với xương quai xanh phập phồng lên xuống theo hô hấp của Thời Trạch hiện ra ngay trước mắt hắn.

“Bởi vì thầy tìm đúng người.” Diệp Sách không chút che giấu mà nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

Nếu là người khác nói những câu này thì các bạn học trong lớp đã sớm ồn ào rồi, nhưng người nói là Diệp Sách, cho dù mọi người đều có tâm tình ăn dưa hóng chuyện, nhưng vẫn cố gắng ngậm miệng làm như mình là người vô hình.

Thời Trạch nghe được những lời này thì có chút xấu hổ mà ho một tiếng, quay đầu tránh né những ánh mắt như có như không của bạn học.

“Cậu đúng là không coi kỷ cương ra gì!” Huấn luyện viên tức giận đến mức mắng ầm lên: “Học sinh như vậy, sớm hay muộn gì cũng trở thành phần tử bại hoại của xã hội!”

Thời Trạch nhíu mày không vui.

Diệp Sách nghe vậy, lười nhác mở miệng: “Huấn luyện viên, thế này được không, chúng ta thi đấu một chút, nếu thầy thua, em sẽ không tham gia huấn luyện quân sự, nếu thầy thắng, em sẽ ngoan ngoãn trở về đội ngũ để tùy thầy sắp xếp, thế nào?”

Tô Cảnh Hòa ở một bên nghe được những lời này của Diệp Sách thì khóe miệng không nhịn được mà cong lên, nhưng anh sợ bản thân cười quá rõ ràng, lập tức duỗi tay giả bộ đẩy kính, che đi nụ cười.

Tính tình nóng nảy của huấn luyện viên cũng bị khơi dậy, mở miệng nói: “Được! Cứ làm như cậu nói, tự cậu nói xem thi đấu cái gì, tránh đến lúc đó lại nói một huấn luyện viên như tôi bắt nạt học sinh!”

Diệp Sách đút tay vào túi, mở miệng nói: “Thi chống đẩy đi.”

Cuộc chiến hết sức căng thẳng, huấn luyện viên cho học sinh nghỉ ngơi tại chỗ, mà hai người họ cứ như vậy thi đấu ở trước mặt đội ngũ, còn kéo được cả huấn luyện viên lớp bên cạnh tới xem náo nhiệt. Tiếng còi vừa vang lên, hai người nhanh chóng bắt đầu động tác, lúc đầu tốc độ của hai người còn bảo trì ở cùng một tần suất nhất định, nhưng qua năm phút sau, rõ ràng tốc độ của huấn luyện viên đã chậm lại, mà tốc độ của Diệp Sách vẫn không có thay đổi.

Thời Trạch ngồi ở bên cạnh quan sát rõ ràng nhất, cậu có thể cảm nhận được thể lực của huấn luyện viên có chút không theo kịp.

Quả nhiên, chỉ vài phút sau, tốc độ của huấn luyện viên đã không còn theo kịp tốc độ của Diệp Sách, kết quả thi đấu đã rất rõ ràng. Khoảng mười phút sau, khi huấn luyện viên quỳ rạp trên mặt đất, gian nan đứng lên, Diệp Sách vẫn tiếp tục, chẳng qua là tốc độ đã chậm lại một chút.

Huấn luyện viên của lớp bên cạnh làm trọng tài thổi còi: “Được rồi, đã có kết quả, học sinh thắng, Lão Triệu, anh không được rồi!”

Huấn luyện viên Triệu nằm trên mặt đất xi măng, trực tiếp ném mũ của mình về phía huấn luyện viên kia: “Anh giỏi thì anh tới đấu với cậu ta đi.”

“Huấn luyện viên, như vậy là em không cần tham gia huấn luyện quân sự nhỉ?” Diệp Sách chống tay trên đất mà đứng lên, trên mặt không có chút cảm giác mệt mỏi nào.

“Tùy cậu, đến lúc đó tôi sẽ báo lại tình hình với giáo viên của các cậu.” Huấn luyện viên Triệu nhìn thoáng qua học sinh kỳ lạ này.

“A... Vậy em cũng không tham gia.” Tô Cảnh Hòa đứng dậy khỏi mặt đất, phủi quần muốn rời đi, nhưng lại bị huấn luyện viên gọi lại: “Học sinh kia, ai cho cậu quyền không tham gia? Là cậu ta thắng, cũng không phải cậu thắng, cậu trở về đơn vị cho tôi!”

Tô Cảnh Hòa khó chịu nhìn Diệp Sách vừa đào hố cho mình.

Diệp Sách nhận được ánh mắt của Tô Cảnh Hòa, hắn bất đắc dĩ nhún vai: “Vậy cậu thi đấu với ông ấy đi.”

Tô Cảnh Hòa nhìn huấn luyện viên nằm liệt trên mặt đất, giả mù sa mưa mở miệng: “Được rồi, tôi cũng không muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của.”

Huấn luyện viên Triệu chỉ vào huấn luyện viên bên cạnh: “Cậu đấu với ông ấy.”

“Tôi?” Huấn luyện viên dáng người cường tráng tiến lên một bước, nhìn Tô Cảnh Hòa giống một tên thư sinh yếu đuối: “Cậu định đấu cái gì?”

Tô Cảnh Hòa: “Chống đẩy rồi, hay là đu xà?”

Khoảng mười phút sau, huấn luyện viên dáng người cường tráng một lần nữa bị dạy làm người, Tô Cảnh Hòa lấy cái kính kẹp trên cổ áo của mình ra, mỉm cười nói: “Huấn luyện viên, làm phiền thầy nói với huấn luyện viên bên kia một chút.”

Hai người chuẩn bị rời đi, lúc này Diệp Sách lại nhìn Thời Trạch đang ngồi ở dưới cây cổ thụ hóng mát. Hắn suy nghĩ một chút rồi vẫn đi qua, Thời Trạch đang ngây ngốc nhìn bầu trời ngập mây trắng thì đột nhiên thấy đỉnh đầu tối sầm lại, Diệp Sách xuất hiện ở trước mắt.

“Làm sao vậy?”

Chỉ thấy Diệp Sách ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vảo Thời Trạch, mở miệng nói: “Bạn nhỏ, như vậy có lẽ là đã giải quyết được phiền toái cho cậu rồi nhỉ?”

Thời Trạch có chút khó hiểu, hơi nghiêng đầu “Hửm?” một tiếng.

Diệp Sách bị động tác đáng yêu này của Thời Trạch đánh trúng, hắn quay đầu ho nhẹ một tiếng: “Thì... Về sau có lẽ huấn luyện viên sẽ không làm khó cậu, bảo cậu đi gọi bọn tôi nữa.”

Diệp Sách ném lại một câu mơ hồ như thế rồi xoay người rời đi.

Một lúc sau Thời Trạch mới phản ứng lại, với cá tính của Diệp Sách, không muốn tham gia huấn luyện quân sự thì không tham gia thôi, tội gì còn phải yêu cầu huấn luyện viên thi đấu lằng nhằng như vậy. Thì ra hết thảy đều là vì cậu, Diệp Sách sợ huấn luyện viên làm khó cậu.

Nghĩ như vậy, khóe miệng Thời Trạch cong lên, nhìn theo dáng vẻ đã dần biến mất ở nơi xa của Diệp Sách.

Đột nhiên cảm thấy nam sinh bị mọi người sợ hãi này có chút đáng yêu.