Chương 13

Sau rất nhiều lần Diệp Sách ném trúng, Thời Trạch cũng nắm được một ít kỹ xảo chơi bóng của Thời Trạch.

Sau đó Thời Trạch dùng mấy động tác giả để cướp được bóng rổ trong tay Diệp Sách, nhưng Diệp Sách luôn phản ứng rất nhanh, ngay sau đó đã chạy tới phía trước chặn đường Thời Trạch. Thời Trạch phỏng đoán khoảng cách từ chỗ đứng tới bảng bóng rổ, ôm theo tâm trạng thử xem sao mà nhảy lên tại chỗ, lấy đà ném quả bóng rổ đi.

Diệp Sách không nghĩ Thời Trạch lại trực tiếp lựa chọn nhảy lấy đà ở khoảng cách xa như vậy, hắn vì muốn ngăn Thời Trạch lại mà nhảy lên theo, vươn tay cản phá, nhưng bởi vì phản ứng chậm một giây, Thời Trạch đã nhảy rồi. Bởi vì vừa mới vận động, áo sơ mi vốn được sơ vin đầy quy củ bên trong thắt lưng quần đã bị bung ra, lúc này cùng với động tác giơ tay ném bóng rổ của Thời Trạch, vạt áo bị gió thổi bay, cái eo trắng đến lóa mắt của Thời Trạch hiện ra trước mắt Diệp Sách.

Bởi vì chút hoảng hốt trong khoảnh khắc này, Diệp Sách không cản phá thành công, khiến Thời Trạch ném trúng một quả ba điểm.

Diệp Sách nhìn thoáng qua Thời Trạch, cái eo trắng đến lóa mắt kia của Thời Trạch đã bị áo che khuất sau khi cậu đáp đất, nhưng cho dù đã bị che đi, hình ảnh vừa rồi vẫn không ngừng lặp lại trong đầu Diệp Sách.

Mẹ nó!

Thời Trạch không phát hiện ra sự khác thường của Diệp Sách, lúc này, sau khi chơi vài hiệp, tính cách mà cậu che giấu đã bị Diệp Sách khơi dậy.

Dường như cậu không kiên nhẫn lắm, nhỏ giọng “Hừ” một tiếng, ngay sau đó có phần thô bạo mà kéo lỏng cà vạt trên cổ. Cà vạt xiêu vẹo treo trên cổ Thời Trạch, cúc áo vốn được cài ngay ngắn cũng bị Thời Trạch cởi ra một cái.

Bởi vì động tác của Thời Trạch, Diệp Sách mơ hồ nhìn thấy trên cổ Thời Trạch có một đồ vật lấp lánh gì đó khiến người ta không nhịn được mà tiếp tục nhìn.

Lúc này dưới ánh mặt trời, xương quai xanh của Thời Trạch nửa che nửa lộ mà hiện ra, thứ đồ sáng lấp lánh kia được giấu dưới cổ áo của Thời Trạch, Diệp Sách đoán là một cái vòng cổ.

Từ trước đến nay Diệp Sách chưa từng thấy xương quai xanh của một chàng trai nào lại có thể đẹp đến vậy, giống như đang quyến rũ người đối diện vậy.

Diệp Sách quay đầu, yết hầu khẽ nhúc nhích theo bản năng. Mẹ nó, thật là muốn mạng của hắn mà.

Trận bóng rổ này, Thời Trạch chơi vô cùng nhuần nhuyễn, cho dù ở phút cuối cùng bị Diệp Sách dẫn trước một điểm, nhưng đối với Thời Trạch mà nói, cậu đã rất thỏa mãn rồi. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu được thoải mái sau khi trọng sinh, giả bộ ngoan ngoãn lâu rồi cũng sẽ mệt.

Thời Trạch nhận lấy giấy lau mồ hôi mà Diệp Sách đưa tới: “Đã cá cược thì thua phải nhận, mấy cậu chơi tiếp đi, tôi sẽ giải quyết vấn đề huấn luyện viên.”

“Bạn nhỏ, cậu định giải quyết như thế nào?” Diệp Sách nhìn cái cúc được cởi ra của Thời Trạch, nhìn thế nào cũng cảm thấy có chút chói mắt.

Vẫn là ngay ngắn quy củ tốt hơn. Diệp Sách nghĩ.

“Tôi sẽ giải quyết tốt, yên tâm đi, tôi sẽ không bán đứng các cậu đâu.” Thời Trạch nói xong thì muốn xoay người rời đi, nhưng lại bị Diệp Sạch gọi lại.

“Bạn nhỏ, sao lại không nghe người ta nói xong đã chứ?”

“Sao vậy?”

Diệp Sách thở dài, sau đó giống như nhận mệnh mà cầm chai nước khoáng để rửa tay, khi bắt đầu lau khô tay thì cũng đồng thời đi tới bên cạnh Thời Trạch. Hắn giúp Thời Trạch cài cúc áo sơ mi, lại giúp Thời Trạch thắt cà vạt, sau khi hoàn thành hết thảy thì cầm tay Thời Trạch, nhẹ nhàng giúp cậu rửa tay sạch sẽ.

Thời Trạch nhìn động tác của Diệp Sách, cậu mím môi không nói gì thêm, cứ để Diệp Sách tiếp tục hành động.

Tô Cảnh Hòa ở một bên vẫn luôn chú ý tới động tác của hai người, anh nhướng mày, động tác này sao lại giống...

Không đợi anh nghĩ xong, mấy chàng trai ngồi cách anh không xa bắt đầu nhỏ giọng nói: “Các cậu có phát hiện dáng vẻ này của anh Diệp rất hiền huệ không?”

“Đừng nói chứ, dáng vẻ này giống như chồng đi làm, vợ ở nhà giúp chồng thắt cà vạt vậy.”

“Người anh em đỉnh đấy, tưởng tượng rất sinh động!”

“Tôi đề nghị cậu trực tiếp nói những lời này trước mặt anh Diệp.”

“Mẹ nó, có phải cậu không muốn tôi sống tốt không?”

Tô Cảnh Hòa chống tay lên đầu nghe những lời nói của mấy chàng trai kia, sau đó lại xoay đầu nhìn về phía Diệp Sách: Không giống vợ thắt cà vạt cho chồng, mà giống sợ đối phương ra ngoài ngoại tình nên đang dùng cà vạt trói lại.

Đang suy nghĩ, Tô Cảnh Hòa lại thấy Diệp Sách dẫn Thời Trạch đi tới trước mặt mình, anh lui lại một chút theo bản năng, mở miệng đầy cảnh giác: “Làm gì vậy?”

Diệp Sách: “Đi huấn luyện quân sự.”

Tô Cảnh Hòa: “?”

Mẹ nó, nói không đi huấn luyện quân sự là cậu, nói đi huấn luyện quân sự cũng là cậu, coi ông đây là chó mà chơi à?

...

“Báo cáo!”

Một tiếng báo cáo phá vỡ tiếng ca “Mặt trời lặn về Tây, ráng đỏ bay bay, chiến sĩ bắn bia trở về doanh trại...” đang vang vọng.

Thời Trạch đứng ở phía trước, hai chàng trai đi theo sau.

“Báo cáo huấn luyện viên, đã đưa người về rồi.”

Huấn luyện viên đánh giá dáng vẻ của Thời Trạch một chút, lại nhìn hai chàng trai ở phía sau, vừa liếc mắt một cái là biết đã đi chơi một vòng rồi. Huấn luyện viên mở miệng hỏi Thời Trạch: “Giao nhiệm vụ cho cậu, đã hai giờ trôi qua rồi mới đưa người về đây, có phải là cũng trốn huấn luyện quân sự giống họ không?”

Thời Trạch ngồi trên mặt cỏ của khuôn viên trường gần một giờ đồng hồ đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng chính nghĩa, trà lời: “Báo cáo huấn luyện viên, em không có, em vẫn luôn đi tìm họ trong khuôn viên trường.”

Nghe cuộc đối thoại của hai người, Diệp Sách không nhịn được mà tiến lên bảo vệ Thời Trạch: “Huấn luyện viên, là bọn em ở đó chơi không muốn đi, Thời Trạch khuyên mãi, bọn em mới tới đây.”