Thời Trạch đứng tại chỗ như là đang suy nghĩ biện pháp, nhưng đột nhiên, suy nghĩ của cậu bị tiếng hò reo ở sân bóng rổ cách đó không xa quấy rầy, Thời Trạch đi qua theo âm thanh đó.
Trên sân bóng rổ có mấy học sinh đang chơi bóng, trong đó có một chàng traivới đôi mắt đặc biệt hấp dẫn người khác, trong cử chỉ mang theo sự tiêu sái đặc biệt của thiếu niên, thoải mái tùy ý ở trên sân bóng rổ.
Diệp Sách kéo cổ áo đồng phục của chính mình, bởi vì chơi bóng mà cà vạt vốn ở trên cổ áo của hắn không biết đã bị ném ở nơi nào, hai cái cúc áo sơ mi ngay phía trên quần cũng được tùy ý nới lỏng, cả người hoàn toàn khác với dáng vẻ bị đồng phục trói buộc lúc trước. Thời Trạch cảm thấy dáng vẻ này của Diệp Sách mới là chân thật, cậu không khỏi bị thiếu niên trên sân bóng rổ ấy hấp dẫn.
Không biết qua bao lâu, khi nghỉ giữa trận, Thời Trạch mới phản ứng lại, cũng chính vào lúc này mới nghĩ tới nhiệm vụ mà huấn luyện viên giao.
Cậu đi dọc theo cầu thang, tới bên cạnh bậc thang ở sân bóng rổ.
Diệp Sách đang uống chai nước khoáng một cách mãnh liệt thì đột nhiên liếc thấy Thời Trạch xuất hiện, chưa uống xong đã bị sặc, Tô Cảnh Hòa ở một bên chơi điện thoại kiêm hỗ trợ canh đồ mắng một câu thô tục rồi liên tục né tránh sự “tấn công” của Diệp Sách.
“Cậu bị làm sao vậy, uống nước còn bị rò à?” Cho dù Tô Cảnh Hòa né tránh rất nhanh, nhưng vẫn không trốn được tốc độ của máng xối này, trên áo sơ mi trắng đồng phục của anh đã dính vài vệt nước.
Một lúc lâu sau, Tô Cảnh Hòa không nhận được lời đáp lại của Diệp Sách thì vội vàng mắng thêm một câu: “Choáng váng rồi à? Mau xin lỗi ông đây đi.”
Vừa dứt lời, Tô Cảnh Hòa lập tức thấy Thời Trạch đi tới: “Hả? Nhóc ngoan ngoãn, sao cậu cũng tới đây? Trốn huấn luyện quân sự à?”
Thời Trạch đi tới trước mặt hai người, sau đó cậu lắc đầu, mở miệng nói: “Huấn luyện viên phát hiện các cậu không có mặt nên bảo tôi tới tìm các cậu quay về đội ngũ.”
Tô Cảnh Hòa đang muốn mở miệng trả lời Thời Trạch, nhưng không ngờ lại bị Diệp Sách đoạt trước.
“Không về.”
“Nhưng đây là nhiệm vụ huấn luyện viên giao cho tôi.”
Bàn tay rũ bên người của Thời Trạch nắm thật chặt, vô số lần nói với mình rằng người ở đối diện là Diệp Sách, hiện tại chỉ là một thằng nhóc thối thôi, cậu phải hiểu được cách nhường nhịn, cho nên cậu phải kiềm chế cảm xúc muốn đánh người xuống.
“Vậy cậu trực tiếp trở về nói với ông ấy rằng tôi không đi.”
Diệp Sách buông chai nước trong tay xuống, chuẩn bị trở lại sân bóng rổ, nhưng không ngờ lúc hắn đi lại đột nhiên bị người khác kéo tay lại. Thời Trạch nhìn Diệp Sách, cắn môi, rũ mắt xuống giống như bị tổn thương: “Tôi sợ huấn luyện viên làm khó tôi.”
Độ ấm ở lòng bàn tay khiến Diệp Sách nắm chặt tay mình lại theo bản năng, sau đó hắn phản ứng lại, trên tay còn có vết bẩn dính từ bóng rổ nên vội vàng rút tay về, khuôn mặt không chút biểu cảm, nói: “Tự cậu trở về đi, ông ấy sẽ không làm khó cậu đâu.”
Nói xong, Diệp Sách xoay người muốn đi, nhưng hắn lại đột nhiên dừng bước, nhìn chàng trai phía sau: “Lúc trở về thì vào toilet rửa tay một chút, vừa rồi tôi chạm vào bóng rổ, bẩn.”
Thời Trạch nghe được những lời này thì đột nhiên ngẩng đầu, một câu trong nhật ký của Diệp Sách ở kiếp trước lại xuất hiện trong đầu cậu.
[Cậu ấy quá sạch sẽ, tôi không muốn kéo cậu ấy xuống bùn.]
Thời Trạch chậm rãi duỗi tay ra, nhìn vào trong lòng bàn tay mình, bởi vì vừa rồi túm chặt Diệp Sách nên có một ít bụi đất dính ở trên tay.
Thời Trạch hơi cúi đầu, nắm chặt tay mình, bụi đất bên trong cũng bị cậu nắm chặt, sau đó cậu ngẩng đầu nhìn vào sân bóng rổ.
Trên sân bóng, nửa sau trận đấu tiếp theo vừa mới bắt đầu, nhưng ngay sau đó có một âm thanh dễ nghe vang lên: “Quấy rầy một chút, mọi người có thể để tôi và Diệp Sách đấu một trận không?”
Diệp Sách cầm bóng rổ, nhìn Thời Trạch đi xuống từ bậc thang, nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Có thi đấu thì mọi người đều thích xem, huống chi là Diệp Sách đấu, cho nên mọi người sôi nổi nhường đường.
“Đấu cái gì? Cược ra sao?” Diệp Sách nhìn Thời Trạch trước mặt, hắn thật sự không đoán được rốt cuộc cậu nhóc ngoan ngoãn này nghĩ cái gì.
“Đấu xem ai ném bóng vào nhiều hơn, nếu tôi thắng thì cậu và Tô Cảnh Hòa đều phải tham gia huấn luyện quân sự, nếu tôi thua, các cậu có thể không cần đi, tôi tự trở về giải thích với huấn luyện viên.” Thời Trạch mở miệng nói.
Diệp Sách nhìn vào mắt Thời Trách, lập tức quay đầu đi, hồi lâu mới không tự nhiên mà mở miệng nói một câu: “Được.”
Tô Cảnh Hòa ngồi canh đồ ở một bên, thấy có người rời sân thì cảm thấy kỳ quái mà hỏi sao vậy, sau khi biết Diệp Sách đang thi đấu với Thời Trạch, anh lập tức buông điện thoại, ngồi thẳng dậy.
Anh đánh giá Thời Trạch ở trên sân, anh cứ cảm thấy chàng trai này có chút khác biệt so với cảm nhận trong lòng Diệp Sách.
Vừa suy nghĩ đến điều này, khóe miệng của Tô Cảnh Hòa đã nhếch lên thành một nụ cười thâm sâu. Anh nâng mắt kính của mình, có một dự cảm, ba năm cấp ba này hẳn là sẽ không quá nhàm chán.
Tô Cảnh Hòa chỉ cảm thấy thú vị, nhưng anh hoàn toàn không nghĩ tới hai người trên sân đã cá cược cả anh vào.
Thời Trạch nhìn Diệp Sách đang vỗ bóng ở đối diện. Vừa rồi sở dĩ cậu tự tin đề nghị thi đấu bóng rổ như vậy, chủ yếu là bởi vì khi học Đại học, cậu chính là thành viên đội bóng rổ, có vài phần tự tin về bản thân, nhưng không ngờ là sau khi đối đầu mấy chục lượt ném với Diệp Sách, cậu phát hiện thực lực của Diệp Sách cũng không hề kém, cho nên sau đó cậu thu hồi trạng thái chơi cho vui, dùng toàn bộ sức lực đối phó với Diệp Sách.