Chương 11

Huấn luyện quân sự luôn là hoạt động mệt chết người, phơi nắng cùng la hét là chuyện thường tình, đáng sợ nhất vẫn là chạy bộ vài vòng dưới trời nắng, còn lấy danh nghĩa đẹp đẽ: Rèn luyện thân thể.

Các học sinh lớp 10-13 đầy mệt mỏi, lúc này cũng không quản sân thể dục có bẩn hay không, trực tiếp nằm trên mặt đất xi măng dưới bóng cây, Thời Trạch cũng ngồi trên đất nghe càng bạn học nói chuyện.

“Sao bùa cầu mưa tôi mua trên Taobao hôm qua không có chút tác dụng nào thế?”

*Taobao: trang mua sắm trực tuyến của Trung Quốc.

Có người mở đầu thì tất nhiên có người tiếp lời, mấy học sinh vốn không quen thân với nhau lại lập tức tìm được đề tài chung để thảo luận.

“Cậu còn mua bùa cầu mưa, hôm qua tôi tự vẽ bùa cầu mưa dán ở trên tường, không có chút tác dụng nào.”

“Đó là vì pháp lực của cậu không đủ cao thâm.” Có người nói.

Ngay khi mọi người đang bàn tán thì không biết là ai “Mẹ nó” một tiếng, sau đó chỉ vào ban công ký túc xá của học sinh: “Đó là của đàn anh khối nào vậy? Mẹ nó, thật thiếu đạo đức.”

Mọi người nhìn về phía ký túc xá theo hướng người nọ chỉ, một con búp bê cầu nắng cỡ lớn được treo trên ban công, khuôn mặt tươi cười của nó như đang châm chọc mấy người đã mệt chết này vậy.

Con búp bê cầu nắng này lập tức khiến nhiều người tức giận.

“Đêm nay tôi sẽ trộm con búp bê cầu nắng đó đi!”

“Đừng, chúng ta báo cảnh sát đi.”

“Báo cảnh sát thì có lợi ích gì, cũng không tổn hại đến con người.”

“Nhưng thứ kia công kích tinh thần.”

Còn chưa thảo luận về đề tài con búp bê cầu nắng xong, huấn luyện viên đã thổi còi tập hợp, đám người mệt mỏi lại cười khổ trở về đội ngũ.

Huấn luyện viên cầm danh sách mà chủ nhiệm lớp vừa mới đưa tới, bắt đầu điểm danh. Khi gọi đến Thời Trạch, cậu trả lời một chút rồi quay đầu nhìn ra phía sau, Diệp Sách làm đúng như ngày hôm qua đã nói, không hề tới, Tô Cảnh Hòa cũng trốn huấn luyện quân sự.

Khi huấn luyện viên đọc rất nhiều lần tên của Diệp Sách và Tô Cảnh Hòa mà không nhận được lời đáp lại thì lập tức mở miệng hỏi tình huống từ các bạn học, nhưng mọi người đều lả người mới tới, cũng không biết về hai người họ. Ngay lúc huấn luyện viên khó xử, một cô gái nhẹ giọng mở miệng: “Huấn luyện viên, em và họ là bạn học cấp hai, lúc học cấp hai họ cũng không tới.”

“Có phải là có vấn đề đặc thù gì về sức khỏe nên không tham gia huấn luyện quân sự được không?” Huấn luyện viên hỏi.

Cô gái kia lắc đầu: “Không, chỉ đơn thuần là không muốn tới thôi.”

Huấn luyện viên không vui nhíu mày: “Hai học sinh này khiến người ta đau đầu như vậy sao?”

Huấn luyện viên đánh giá một vòng, mở miệng nói: “Thế này đi, tôi để một học sinh đi gọi hai người đó trở về.”

Nói xong, huấn luyện viên bắt đầu nhìn danh sách: “Có một học sinh có họ tôi chưa nghe bao giờ, chọn học sinh này đi.”

Trong lòng Thời Trạch căng thẳng, quả nhiên giây tiếp theo, huấn luyện viên đã đọc tên của cậu.

Cậu bất đắc dĩ rời khỏi đội ngũ, đành phải nói một câu: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”

Từ nhỏ tới lớn, Thời Trạch đã vì cái họ đặc thù này mà thường xuyên trở thành người được giáo viên gọi tên, không ngờ là tham gia huấn luyện quân sự cũng không thoát được.

Sau khi Thời Trạch rời khỏi đội ngũ liền lang thang không có mục tiêu mà đi dạo trong khuôn viên trường. Trường Trung học số 2 là một trường tư lập vô cùng giàu có, cho nên khuôn viên trường cũng được xây rất rộng. Cậu nghĩ đến việc chính mình cũng không muốn tham gia huấn luyện quân sự gì đó, liền trực tiếp ngồi trên sân cỏ ngắm phong cảnh.

Cách đó không xa vẫn là từng tiếng “Đoàn kết là sức mạnh” không gián đoạn, Thời Trạch nghe những tiếng này, có chút bất đắc dĩ mà cười một chút.

Bởi vì đã học Đại học bốn năm và bước vào xã hội một năm, trên người Thời Trạch đã sớm nhiễm hơi thở của xã hội, chẳng qua là hiện giờ trọng sinh, tất nhiên là cũng không thể bày ra dáng vẻ tám năm sau cho người khác xem.

Hơn nữa nếu dáng vẻ đó của cậu khiến ba mẹ cảm thấy tương phản quá lớn thì rất có khả năng họ sẽ trực tiếp đưa cậu đến khoa Tâm Thần của bệnh viện mất.

Nghĩ như vậy, Thời Trạch quyết định vẫn hành động như bản thân hồi cấp ba, cậu dựa vào ký ức của chính mình để bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn, nhưng giả vờ một hai ngày thì được, chỉ sợ lâu rồi sẽ thật sự mắc lỗi.

Thời Trạch sờ vào túi của mình theo bản năng, sau khi phát hiện trong túi không có gì thì cậu nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi cực kỳ bất đắc dĩ, sau đó tức hộc máu mà nói một tiếng: “Mẹ nó.”

Thật phiền, muốn hút thuốc.

Thời Trạch đứng lên muốn đi tới quầy bán quà vặt bên ngoài trường học, nhưng đi được một nửa lại nghĩ tới thân phận hiện giờ của mình.

Cậu là một học sinh cấp ba, vẫn là trẻ vị thành niên, cho dù linh hồn đã trải qua tang thương, nhưng vẫn không thể thay đổi sự thật là cậu chưa đủ 18 tuổi.

Tuy rằng mọi người đều biết dưới quầy thu ngân của chủ quầy bán quà vặt cất giấu mấy thứ như thuốc lá, nhưng nếu cậu xuất hiện ở đó và mua thuốc lá, phỏng chừng là ngay giây tiếp theo, trường học sẽ thông báo cho ba mẹ cậu đến và bắt đầu làm công tác tư tưởng với cậu.

Kỳ thật cũng không thể trách Thời Trạch lo lắng. Hôm nay chỉ mới là ngày thứ hai đi học, nhưng bởi vì hôm qua cậu đứng ở cổng trường hồi lâu để chờ Diệp Sách nên không biết là ai đã chụp hình cậu rồi đăng lên Tieba, không những thế, còn lên tới thông báo tìm người của Tieba. Chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi, thân phận thủ khoa toàn khối của cậu đã bị lột trần, nếu để những người đó biết thủ khoa trường Trung học số 2 hút thuốc...

*Tieba: nền tảng diễn đàn trực tuyến của Trung Quốc, do Baidu phát triển và vận hành.

Cho dù trong lòng Thời Trạch đã phát điên, nhưng cậu vẫn che giấu rất tốt, chẳng qua là trong mắt người ngoài, biểu cảm của Thời Trạch đã lạnh đi vài độ mà thôi.