“Không thể.” Diệp Sách lạnh lùng mở miệng nói, đôi mắt luôn luôn lạnh nhạt nheo lại, trong ánh mắt mang theo sự nguy hiểm.
Thời Trạch cúi đầu, nhìn Diệp Sách đang ngồi đó, nhỏ giọng mở miệng: “Thật sự không thể sao? Nhưng mà tôi muốn ngồi ở cuối.”
Ngay sau đó, Thời Trạch duỗi tay, nhẹ nhàng túm lấy cổ tay áo sơ mi của Diệp Sách, nhẹ nhàng hỏi: “Có được không?”
Ba chữ mềm mại dịu dàng này dừng ở trong lòng Diệp Sách, cổ tay hơi chạm nhẹ vào đầu ngón tay Thời Trạch, giống như có một con mèo nhỏ duỗi móng vuốt lặng lẽ cào hắn một chút, vừa rát vừa ngứa.
Cổ tay áo bị Thời Trạch nắm của Diệp Sách hơi nhăn lại, hắn nhìn thoáng qua Thời Trạch, quay đầu lại tiếp tục nằm bò lên bàn học, để cho Thời Trạch một cái ót.
“Tùy tiện.”
Khóe miệng Thời Trạch hơi nhếch lên: Nhìn thái độ này, có vẻ là Diệp Sách đồng ý rồi.
Thấy Diệp Sách không phản đối, Thời Trạch trực tiếp đặt cặp sách lên ghế. Người quay lưng lại với cậu chỉ hơi động một chút, cũng không có bất luận phản ứng nào khác.
Diệp Sách nằm bò trên bàn giả bộ ngủ, nhưng người ngồi phía trước không có ý định để hắn ngủ, lập tức gửi tin nhắn WeChat tới.
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Người anh em, cậu bị làm sao vậy? Hôm nay cậu không được đúng lắm đó.]
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Không phải ý thức lãnh thổ rất mạnh sao? Sao hôm nay nhìn thấy người đẹp liền đi không nổi vậy?]
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Người anh em, cậu không được rồi, nếu để mấy người trong gia tộc kia biết cậu là tên mê nhan sắc thì không biết bọn họ sẽ dùng phương pháp gì đối phó cậu đâu.]
Xuân Hòa Cảnh Minh: [Đừng giả bộ ngủ, biết là cậu không ngủ mà, tiếng hít thở của cậu làm ồn đến tôi rồi.]
Điện thoại trong ngăn kéo bàn học không ngừng chấn động vì tin nhắn WeChat, Diệp Sách cắn răng, oán hận cầm điện thoại, chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ.
Diệp: [Cút!]
Tiếng ném điện thoại vào trong ngăn kéo ở phía sau khiến Tô Cảnh Hòa lập tức ngồi thẳng. Là người bạn chơi với Diệp Sách từ nhỏ đến lớn, tất nhiên anh biết cậu chủ này tức giận rồi, nhưng nếu nhìn kỹ thì cũng không giống, bởi vì trong sự tức giận đó còn mang theo vẻ muốn hộc máu.
Tô Cảnh Hòa thở dài: Tâm tư của đàn ông thật khó đoán.
Bởi vì chỉ là nhập học cho nên ngày đầu tiên cũng không có tiết học gì, Lâm Viễn để mọi người tự giới thiệu làm quen lẫn nhau một chút, sau đó liền nói với học sinh về việc huấn luyện quân sự ngày mai.
Thời Trạch nhìn chàng trai vẫn luôn nằm bò trên bàn, đưa lưng về phía mình từ đầu tới cuối, cậu cũng không biết tình cảm của Diệp Sách đối với mình vào lúc này là gì. Trong trí nhớ của cậu trước khi trọng sinh, trong nhật ký, Diệp Sách bắt đầu biểu đạt tâm ý dành cho cậu vào học kỳ thứ hai của lớp 10, nhưng hiện tại Thời Trạch về tới ngày nhập học, cũng không biết tình cảm của Diệp Sách dành cho cậu có giống như kiếp trước hay không.
Lúc này, Tô Cảnh Hòa nghe đến huấn luyện quân sự thì xoay người chọc lên mu bàn tay của Diệp Sách một chút: “Này, ngày mai có đi huấn luyện quân sự không?”
Diệp Sách hất cái tay đang chọc mình của Tô Cảnh Hòa ra, lười biếng mở miệng: “Không đi.”
“Được, vậy tôi cũng không đi.” Tô Cảnh Hòa chống tay lên ghế dựa, hơi nghiêng người, cái ghế liền dựa vào sự chống đỡ của hai chân, lung lay tiến sát vào bàn của Diệp Sách.
Diệp Sách nhìn thoáng qua cái lưng ghế đụng vào bàn học của mình, hừ lạnh một tiếng, sau đó dùng chân đạp Tô Cảnh Hòa ở phía trước: “Này, vượt rào rồi.”
Tô Cảnh Hòa không chút để ý mà dịch cái ghế lên phía trước một chút, giống như đã sớm quen rồi vậy. Sau đó, anh quay đầu nhìn Thời Trạch đang đọc sách ở một bên, lại quay sang nhìn Diệp Sách. Anh cứ cảm thấy hình như Diệp Sách đối xử tốt quá mức với bạn nhỏ này, nhưng xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, Tô Cảnh Hòa vẫn gõ lên bàn của Thời Trạch.
Thời Trạch ngẩng đầu nhìn về phía Tô Cảnh Hòa: “Làm sao vậy?”
“Bạn nhỏ, tôi nói cậu nghe, tính tình của người bên cạnh cậu đặc biệt không tốt.” Tô Cảnh Hòa vừa nói vừa chỉ vào vị trí giao nhau giữa hai cái bàn: “Nhìn thấy không, đây chính là đường giới hạn, bên kia chính là phía của cậu ấy. Vì suy nghĩ cho tính mạng của cậu, anh đây nhắc nhở cậu một câu, cậu ngàn vạn lần không được vượt qua đường giới hạn này mà đặt đồ sang mặt bàn của cậu ấy, nếu không cậu ấy sẽ đánh chết cậu.”
“Không thể vượt qua sao?” Thời Trạch thật cẩn thận mở miệng.
“Đúng vậy, ngàn vạn lần không được vượt qua. Từng xem Thế Giới Động Vật chưa? Ý thức lãnh thổ của thằng nhóc này rất mạnh, nếu xâm phạm đến lãnh thổ của cậu ấy...”
Tô Cảnh Hòa còn chưa nói xong thì cái ghế lại bị Diệp Sách đạp một cái, anh nói một tiếng “Mẹ nó”, đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của Diệp Sách, anh lập tức ngậm miệng làm động tác khóa miệng, không nói gì nữa.