Chương 1

Thời Trạch ngây ngốc ngồi trên giường, cho tới bây giờ cậu vẫn chưa thể thoát khỏi tang lễ kia.

Người đàn ông vừa chết là bạn học cùng khóa thời cấp ba của cậu, tên là Diệp Sách. Kỳ thật Thời Trạch và hắn cũng không tính là quan hệ thân thiết gì, nhiều nhất chỉ là biết cùng khóa có một người như vậy tồn tại, rõ ràng là chẳng có quan hệ gì, nhưng không hiểu sao lại có người mời cậu tham gia tang lễ.

Tang lễ này chỉ có thể dùng hai từ để hình dung... Hỗn loạn.

Đây là lần đầu tiên Thời Trạch nhìn thấy tang lễ hỗn loạn như vậy, sự hỗn loạn không phải là do người thân khóc lóc thảm thương, cũng không phải là vung tay đánh nhau vì tài sản, ngược lại là đám người thân kia rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy người đàn ông đã biến thành tro kia không có quan hệ gì với bọn họ, bọn họ chỉ là nhân vật quần chúng của tang lễ này mà thôi.

Người tạo thành tình thế hỗn loạn này là Tô Cảnh Hòa, Thời Trạch cũng nhận ra người này học cùng trường cấp ba với mình, là bạn tốt của người đã chết kia.

Trong tang lễ, Tô Cảnh Hòa trực tiếp dẫn theo một đám người chặn ở cửa nhà tang lễ, anh đứng trước mặt mọi người, cười lạnh một tiếng với đám “quần chúng” kia, mở miệng hỏi một câu: “Rốt cuộc là Diệp Sách chết như thế nào?”

Nhưng chỉ đổi lại một khoảng yên tĩnh, một người hơi lớn tuổi trong đám “quần chúng” đi ra, nhìn thoáng qua Tô Cảnh Hòa đang đứng ở phía trước.

Đó là ba của Diệp Sách... Diệp Huyền.

Diệp Huyền nhìn Tô Cảnh Hòa, bình tĩnh mở miệng: “Nhà họ Tô không có ai dạy cậu cái gì gọi là quy củ à?”

“Ngại quá, quy củ của nhà họ Tô chúng tôi không tới phiên các người dạy dỗ, tôi tới đây chỉ muốn hỏi là rốt cuộc Diệp Sách có thật sự chết vì tai nạn giao thông hay không thôi.” Tô Cảnh Hòa tiến lên một bước, đôi mắt dưới đôi kính kia toát ra vẻ sắc bén.

Một tiếng hừ lạnh phát ra từ trong miệng Diệp Huyền: “Tô Cảnh Hòa, đều là người của bốn gia tộc lớn, tôi hy vọng đôi bên không cần phải quá mức khó coi.”

“Tôi không làm khó các người, tôi chỉ muốn hỏi nguyên nhân cái chết, tôi không tin rằng cái chết của Diệp Sách chỉ đơn thuần là vì tai nạn giao thông.” Tô Cảnh Hòa nói xong lời này, dường như có ý gì đó mà đánh giá từng người ở bên cạnh Diệp Huyền.

Diệp Huyền như bị ánh mắt của Tô Cảnh Hòa kích thích, ông ta chỉ vào Tô Cảnh Hòa, lạnh lùng nói: “Tô Cảnh Hòa, tôi đã cho nhà họ Tô của các cậu đủ mặt mũi rồi, nếu các cậu còn tới khiêu khích thì đừng trách nhà họ Diệp không coi trọng tình cảm đôi bên.”

Nói xong, Diệp Huyền phất tay về phía sau, một đám người nấp ở chỗ tối trực tiếp tiến lên đối đầu với người Tô Cảnh Hòa dẫn đến, hai bên cứ như vậy mà vung tay đánh nhau trong tang lễ, toàn bộ nhà tang lễ biến thành một mớ hỗn loạn.

Sau khi Tô Cảnh Hòa dùng một cước đá một tên xông đến, anh nhìn nhà tang lẽ tràn ngập rối loạn, không vui mà nhíu mày. Đây không phải là ý định ban đầu của anh, anh vốn chỉ muốn tìm ra người hại chết Diệp Sách thôi, chứ không phải là muốn bạn tốt của mình không được an nghỉ trên đoạn đường cuối cùng này.

Chỉ thấy anh nâng tay ra hiệu cho đám thuộc hạ ngừng đánh: “Chúng ta đi thôi.”

Thời Trạch nhìn thoáng qua người đàn ông kỳ quái này, cậu không ngờ rằng cảm xúc của một người có thể thay đổi nhanh đến vậy, rõ ràng một giây trước còn đang giận dữ, giây tiếp theo lại có thể ổn định cảm xúc, bình tĩnh ra lệnh cho thuộc hạ.

Người đàn ông phía xa dường như cảm nhận được tầm mắt của Thời Trạch, chỉ thấy anh nhấc chân đi tới bên cạnh Thời Trạch, sau khi đánh giá cậu một vòng, người nọ nhếch môi cười: “Quả nhiên là cậu tới rồi, cũng không uổng phí cậu ấy đối với cậu...”

Tô Cảnh Hòa không nói lời phía sau, chỉ nhìn thoáng qua Thời Trạch đầy thâm sâu, sau đó xoay người rời đi.