Chương 5

[À phải rồi, từ lúc đàn anh học đại học, mấy người bạn ở Sở Cảnh sát Thủ đô vẫn thường xuyên đến thăm anh. Có một anh chàng tóc xoăn tên là Matsuda Jinpei, mỗi lần đến đều giúp anh sửa đồ điện gia dụng lớn nhỏ bị hỏng trong ký túc xá. Một anh chàng tóc dài ngang vai tên là Hagiwara Kenji, hễ đến là y như rằng sẽ rủ anh đi đua xe. À, còn có một cảnh sát đầu cua tên là Date Wataru thường cùng bạn gái đến mang đủ thứ đồ ăn ngon cho anh nữa. Cách đây không lâu anh còn lẩm bẩm không biết nên tặng quà cưới gì cho cảnh sát Date thì tốt.]

Xem ra, quan hệ xã hội của cậu cũng không tệ, thậm chí còn khá được cưng chiều nữa?

Mặc dù nghe cứ như thể mấy người bạn học cùng khóa ở trường cảnh sát này coi cậu như con trai vậy.

Matsuda Jinpei, Hagiwara Kenji, Date Wataru, ba người này rất dễ nhận ra trong ảnh. Vậy thì, hai người còn lại đâu? Nghe như cuộc sống của cậu hoàn toàn không có dấu vết gì của hai vị này cả.

Không lẽ nào là, cạch mặt nghỉ chơi rồi chứ? Hay là hai vị này đã không may hy sinh.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Oota Oto bất giác lắc mạnh đầu, cố xua nó ra khỏi tâm trí.

Không đâu, sẽ không tệ đến vậy đâu. Chắc chắn chỉ là tạm thời, cạch mặt nhau thôi mà.

Cậu không muốn nghĩ đến điều xấu, bởi vì cậu rất thích những người trong ảnh, một sự yêu thích theo bản năng. Có lẽ dù đã mất trí nhớ nhưng tình cảm trong tiềm thức vẫn còn đó, nên mới có thể yêu thích họ mà không cần bất cứ lý do gì.

Có điều, nếu cậu đã trân trọng bức ảnh mà mình vắng mặt này đến vậy, thì tại sao hôm chụp ảnh cậu lại không có ở đó? Ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà lại có thể khiến cậu bỏ lỡ lễ tốt nghiệp trường cảnh sát cùng bạn bè chứ.

Oota Oto thầm ghi nhớ mốc thời gian quan trọng này trong lòng, ngày đó nhất định đã xảy ra chuyện gì đó bất thường.

Mà nói đi cũng phải nói lại, hóa ra cậu đã sớm đặt mục tiêu trở thành Thủ tướng từ lâu như vậy rồi à. Vậy thì đúng là cần một học vấn nổi bật làm nền tảng thật.

Hơn nữa, ngay từ đầu, cậu đã nhận được sự ủng hộ vững chắc như vậy từ bạn bè rồi.

Đầu ngón tay lướt qua bức ảnh có chút tiếc nuối này, mang theo một sự lưu luyến và hoài niệm mà chính cậu cũng không nhận ra.

Vật tiếp theo, bằng tốt nghiệp Đại học Todai của cậu.

Trên bằng tốt nghiệp ghi rõ: [Oota Oto: Cử nhân Khoa Luật, Đại học Tokyo]. Nhưng cậu nghĩ, so với tờ giấy chứng nhận này, thứ cậu trân quý hơn có lẽ là tấm thiệp mừng kẹp bên trong.

Tấm thiệp tinh xảo đến mức có thể gọi là lộng lẫy, rất thể hiện được gu thẩm mỹ của người tặng, giống hệt như nét chữ phóng khoáng mà hoa mỹ trên đó.

[Cố lên nhé, ngài Thủ tướng tương lai. Bổn đại gia sẽ luôn dõi theo cậu – Atobe Keigo.]

Thì ra là vậy, đây chính là vị cậu cả nhà Atobe mà Yaichi đã đặc biệt nhắc tới đây mà.

[Đàn anh Atobe là người thừa kế của một trong những tập đoàn tài chính hàng đầu Nhật Bản, và là thành viên hội sinh viên cùng khóa với đàn anh ở Đại học Todai. Nhưng thực ra, đàn anh và đàn anh Atobe đã quen nhau từ khi còn rất nhỏ. Hai người từng học chung mấy năm tiểu học ở Anh, nhưng sau đó gia đình đàn anh gặp biến cố, nên năm chín tuổi anh đã thôi học về nước. Từ đó hai người không gặp lại nhau nữa, mãi cho đến khi tái ngộ tại lễ khai giảng của Đại học Todai.]