Tôi là nghị sĩ trẻ tuổi nhất của đất nước này, Oota Oto.
Một ngày nọ, tôi cùng người thư ký thanh mai trúc mã của mình đến công viên giải trí chơi, ai ngờ lại gặp phải một vụ án mạng khi đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc. Vì quá sợ hãi, tôi đã ngất xỉu trong nhà vệ sinh của công viên, để rồi khi tỉnh dậy, tôi phát hiện ra rằng mình đã mất trí nhớ.
Nếu để cho kẻ thù chính trị của tôi phát hiện ra chuyện này, không chỉ tôi gặp nguy hiểm mà còn liên lụy đến những người ủng hộ mình. Do đó, tôi buộc phải che giấu tình trạng hiện tại.
Dù ký ức đã mất, nhưng trái tim chính nghĩa này sẽ không bao giờ đổi thay! Người nghị sĩ nổi danh vì đất nước này mà bôn ba, hôm nay bạn đã bỏ phiếu cho tôi chưa!
...
“Dừng lại!”
Oota Oto giơ tay, cắt ngang lời thao thao bất tuyệt của cậu thư ký trước mặt, rồi có chút hoang mang chỉ vào mình, sau đó lại chỉ vào đối phương:
“Cậu... tôi... Thanh mai trúc mã?”
Kyosei Yaichi vội gật đầu lia lịa với người đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái lấp lánh:
“Đúng vậy, tiền bối Oto, chúng ta quen nhau từ hồi học đại học. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy tiền bối ở hội sinh viên, tôi đã quyết tâm sẽ sống chết đi theo anh rồi!”
“Cũng, cũng không đến mức đó đâu...”
Oota Oto cười gượng, người hơi rụt vào lưng ghế, nhưng ngay giây sau lại thẳng người dậy.
“Với lại, quen nhau từ hồi đại học thì không gọi là thanh mai trúc mã được nữa. À không, ý tôi là, đừng dùng từ đó để hình dung mối quan hệ giữa hai thằng đàn ông chứ!”
Kyosei Yaichi khẽ nhíu mày, nghiêng đầu đánh giá người tiền bối mà cậu ta kính yêu nhất kiêm cấp trên hiện tại của mình vài giây, rồi cảm thấy như vừa phát hiện ra một vũ trụ mới:
“Tiền bối, tôi không ngờ anh lại có tài ‘cà khịa’ như vậy đấy?”
Oota Oto: “...”
Chẳng lẽ, trước giờ mình luôn xây dựng hình tượng lạnh lùng, cao ngạo sao?
“Tóm lại là thế này, tiền bối, hôm nay cuối tuần được nghỉ, chúng ta đã đến công viên giải trí Nhiệt Đới mới mở này để chơi. Lúc gần đóng cửa, mình đi tàu lượn siêu tốc thì gặp phải một vụ án mạng ngay trên đó. Mặc dù vụ án đã được một thám tử trung học giải quyết, nhưng khung cảnh lúc ấy kí©h thí©ɧ quá, tiền bối thấy khó chịu buồn nôn nên mới vào nhà vệ sinh một lát. Tôi ở ngoài đợi mãi, gọi điện thoại cho anh cũng không được, đành phải vào tìm thì phát hiện anh ngất xỉu trên bồn cầu trong một buồng vệ sinh. Tôi vội vàng gọi anh dậy, kết quả là, anh lại quên cả tôi là ai rồi, tiền bối ơi!”
Oota Oto nghe xong thì im lặng, mắt nhìn xuống, dường như đang suy nghĩ về nguyên nhân kết quả của sự việc, lại dường như đang cố gắng tìm kiếm dấu vết ký ức trong não.
Cuối cùng, giữa những tiếng gọi “Tiền bối?”, “Tiền bối?”, Oota Oto ngước mắt nhìn người hậu bối kiêm cấp dưới duy nhất mà hiện tại cậu quen biết:
“Yaichi này, lúc cậu vào buồng vệ sinh ấy, tôi có mặc không thế?”
Kyosei Yaichi: “...”
Tiền bối, sao anh lại để ý đến chuyện này chứ! Rõ ràng là phải có nhiều vấn đề quan trọng hơn mà!
Khu trung tâm Tokyo, về đêm. Trên con phố sầm uất nhấp nháy ánh đèn neon, một chiếc Porsche cổ màu đen lặng lẽ đỗ bên đường.
“Đại ca, thằng nhãi đó tối nay không hành động gì cả.”
Vodka ngồi ở ghế lái lướt điện thoại nãy giờ, vẫn không thấy tin tức gì đặc biệt về công viên Nhiệt Đới tối nay.