Nga tỷ và mẹ Như Ý đều qua được các ải, vào trong nhà thì bị yêu cầu xõa tóc, các bà vυ" già cầm lược bí chải kỹ đầu cho họ, ai trong tóc có giấu chấy đen xám, hoặc có trứng chấy trắng đều bị loại ngay tại chỗ.
Đến ải thứ ba, các phụ nhân đều nới rộng áo xống, do chính tay Vợ Lai Thọ kiểm tra, ai da dẻ có mụn mủ, bị lác, móng tay móng chân có màu xám đều bị loại.
Qua được ải thứ tư chưa đến mười người, mỗi người được phát một cái bát nhỏ, phải vắt sữa ngay tại chỗ, giao cho các bà vυ" già, rồi được bưng đến một nơi nào đó không rõ để xem xét.
Khoảng một khắc đồng hồ sau, vợ Lai Thọ giữ lại sáu phụ nhân, trong đó có Nga tỷ và mẹ Như Ý, những người còn lại đều bị cho ra ngoài. Người đó nói:
"Hoa di nương muốn tự mình chọn người, xem ai trong các ngươi có duyên phận. Lát nữa từng người một tự khai gia cảnh, mắt nhìn xuống mũi chân, không được nhìn chằm chằm vào di nương, khi nào di nương bảo ngẩng đầu mới được ngẩng đầu."
Như Ý nương căng thẳng đến nỗi không biết thở thế nào, chân như giẫm phải bông, trong lúc mơ hồ nghe có người bảo nàng ấy ngẩng đầu lên xem, mẹ Như Ý ngẩng cái cổ đã cứng đờ lên.
Trước mặt là một chiếc giường La Hán bằng gỗ hoàng hoa lê, một mỹ nhân mặc áo gấm đang nằm nghiêng trên chiếc gối tựa hình quả bí ngô, bụng nhô cao, hai nha hoàn đang quỳ trên ghế đôn kê chân đấm bóp chân cho mỹ nhân.
Đúng là một mỹ nhân đẹp như hoa, thảo nào được gọi là Hoa di nương. Hơn nữa, phong thái toát ra từ người nàng ta không giống một tiểu thϊếp, mà lại giống như một vị cáo mệnh phu nhân.
Sau một cái nhìn thoáng qua, mẹ Như Ý nghe Hoa di nương nói "Được rồi, người tiếp theo", liền vội vàng cúi đầu lui xuống, không dám nhìn nhiều.
Hoa di nương xem xong, các phụ nhân cáo lui, vẫn đứng chờ ở dưới hành lang gấp khúc. Lát sau, vợ Lai Thọđi ra, theo sau là một nha hoàn, tay nha hoàn bưng một cái mâm lớn chạm trổ sơn son, trên mâm đặt bốn phong bì đỏ.
Vợ Lai Thọ nói: "Xuân Tú, Nga tỷ, hai người các ngươi đã được chọn. Từ hôm nay ở lại đây, không được trở về, trước tiên học một vài quy củ, lát nữa người bên phòng may vá sẽ đến đo người may quần áo cho các ngươi."
Hai người mừng rỡ vô cùng, đi vào lạy tạ Hoa di nương.
Vợ Lai Thọ chỉ vào cái mâm trên tay nha hoàn nói: "Bốn người còn lại, Hoa di nương đều có thưởng, sẽ không để các ngươi đi một chuyến uổng công. Lấy hồng bao rồi, theo nha đầu này ra khỏi Nhị môn, không được đi lang thang ở trong đó."
Mẹ Như Ý nhận hồng bao, đi một mạch về đến ngõ Tứ Tuyền mới mở ra xem, bên trong có hơn mười thỏi bạc nhỏ, gộp lại cũng nặng chừng năm tiền.
Nếu dè sẻn tiêu dùng, cũng đủ cho mẹ góa con côi sống được hai tháng.
Lúc này, Cát Tường và Như Ý đều đã tỉnh, cũng đã uống no nước cơm, đang ngồi trong xe nôi, trượng phu của Nga tỷ đẩy hai đứa đi dạo khắp nơi.
Như Ý nhìn thấy mẫu thân, liền giơ đôi tay mũm mĩm ra đòi bế, Cát Tường cũng theo đó mà khoa tay múa chân. Mẹ Như Ý mỗi tay một đứa, bế cả hai lên, nói: "Nga tỷ phu, Nga tỷ được chọn rồi, ở lại trong nhị môn. Từ bây giờ, ta sẽ là vυ" nuôi của Cát Tường."