Chương 7: Tuyển chọn

Mẹ Như Ý năm ngoái mới được mua về để gả cho gã sai vặt, ngoài việc đi chợ mua rau thì hầu như không ra khỏi ngõ Tứ Tuyền. Tính tình nàng ấy rụt rè, không giỏi ăn nói, nên những phụ nhân này nàng ấy không quen một ai.

Nga tỷ bảy tuổi đã bị bán vào Tây Phủ làm nha hoàn thô sử, nên những phụ nhân chờ chọn này không có ai là nàng ta không quen. Nàng ta cười khúc khích, đến chào hỏi, hàn huyên với từng người một.

"Xuân Tú, Xuân Lan! Hóa ra là hai người à. Lấy chồng sinh con xong dáng người đẫy đà hẳn ra. Lúc nãy nhìn từ xa thấy giống, ta còn không dám nhận. Nhìn là biết ngay cuộc sống của hai người sung túc rồi."

"Tào tẩu tử, nghe nói Tào tẩu tử nhà tẩu ra ngoài trông coi cửa hàng rồi hả, chúc mừng chúc mừng. Xem tẩu đeo vòng vàng kìa, phải nặng ba lạng ấy chứ. Không sợ nặng tay à, mau giấu vào trong tay áo đi. Ta nhìn mà thèm quá đi mất."

Nga tỷ đi một vòng chào hỏi, rồi kéo mẹ Như Ý đang lặng lẽ đứng ở góc tường ra: "Giới thiệu với mọi người, đây là tỷ muội mới quen của ta, mẹ Như Ý. Tính tình điềm đạm, ôn hòa, tài nấu ăn còn hơn cả đầu bếp ở nhà bếp lớn. Hồi tháng Chạp, con gái của Cửu Chỉ làm tiệc đầy tháng, chính là nàng ấy nấu chính đấy."

Đám phụ nhân xúm lại, người nào người nấy đều nhìn ngắm mẹ Như Ý.

"Chà, trông xinh xắn quá."

"Tiệc đầy tháng con gái Cửu Chỉ ta có đến tặng cháo gạo, cũng được ăn cỗ. Món bánh nướng thịt cừu tỏi tây làm ngon lắm, đến giờ ta vẫn còn thèm đây này."

"Món đầu heo hầm cũng vừa tới, mềm mà không nát, dẻo dính đến mức muốn dính chặt miệng ta lại luôn. Chưa bao giờ ta được ăn món đầu heo ngon như vậy đâu."

Tào tẩu tử hỏi: "Sao vợ của Cửu Chỉ không đến? Nàng ấy cũng xinh đẹp lắm mà."

Nga tỷ nói: "Lại có thai rồi, không đến được."

Phụ nhân đang cho con bú một khi có thai, sữa sẽ ít đi hoặc thậm chí mất sữa.

Mọi người chậc chậc lưỡi nói: "Hai vợ chồng nhà này mắn đẻ thật, ba năm ôm hai đứa."

Đang lúc trò chuyện, một ma ma quản sự ăn mặc tươm tất từ cửa thuỳ hoa đi ra, lớn tiếng nói: "Ồn ào cái gì? Cách xa hai dặm còn nghe thấy tiếng. Một lũ không ra thể thống gì, chả trách chỉ có thể quanh quẩn ở ngoài nhị môn."

Mọi người nghe vậy đều cúi đầu không nói gì, ngay cả Tào tẩu tử đeo vòng vàng cũng không dám hó hé một lời.

Ma ma quản sự lấy ra sổ danh sách, đưa cho mấy gã sai vặt đang trực ở cửa: "Trong các ngươi ai biết chữ thì đọc, lát nữa gọi đến tên ai thì người đó bước ra, xếp thành một hàng, đi theo sau ta."

Lại nói: "Vào nhị môn rồi, không được tự ý rời hàng, mắt không được nhìn ngang liếc dọc. Ai không giữ quy củ, đuổi ra ngoài!"

Gã sai vặt kêu tên, đám phụ nhân xếp hàng. Hơn ba mươi phụ nhân, đoàn người đông đúc đi theo ma ma quản sự qua cửa thu, vòng qua bức bình phong, đến tây giác môn, lại đi qua hết cổng sân tường cao này đến cổng sân tường cao khác. Đầu óc ai nấy đều quay cuồng, chân cũng mỏi nhừ, cuối cùng dừng lại dưới một hành lang có mái che.

Ma ma quản sự nói: "Ta đi bẩm báo, các ngươi đợi ở đây."

Ma ma quản sự vừa đi, đám phụ nhân lại bắt đầu xì xào bàn tán.

"Phỉ!" Tào tẩu tử nhổ toẹt một cái trước. "Còn tưởng mình là bà quản gia chắc. Chồng thì bị đày đi biên ải sung quân rồi. Đại quản gia bây giờ là Lai Hỉ, người quản sự ở nhị môn là vợ của Lai Hỉ. Vợ của Lai Thọ không biết còn vênh váo cái gì! Đã phải đến phòng di nương làm việc rồi. Chứ như trước kia, bà ta với Hoa di nương còn ngang hàng ngang vế đấy."

Đám phụ nhân cũng cười theo: "Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa béo. Vợ Lai Thọ tuy thất thế, bị chèn ép đến phòng di nương, nhưng dù sao cũng từng là ma ma có thể diện được ngồi trên ghế đẩu trước mặt Hầu phu nhân nhà chúng ta. Bọn tôi tớ đàn bà ở ngoài nhị môn này nào dám cãi lại bà ta, chỉ dám sau lưng xì xào vài câu thôi."

Nga tỷ cũng khuyên: "Vợ Lai Thọ tuy đấu không lại vợ Lai Hỉ, nhưng muốn xử lý chúng ta thì dễ như bóp chết con kiến. Người sống dưới mái hiên, không thể không cúi đầu."

Mẹ Như Ý nghe thấy hai chữ "Lai Thọ", bàn tay giấu dưới tay áo bất giác siết chặt chiếc khăn tay.

Hóa ra vị ma ma quản sự có vẻ ngoài đàng hoàng lúc nãy chính là vợ của Lai Thọ, đại quản gia Tây Phủ.

Năm ngoái, chính Lai Thọ đã dẫn đám gia nhân hộ viện tranh giành đất đai với Khánh Vân Hầu phủ, đánh nhau bằng hung khí ngay trên phố, vong phu Cương tử của nàng ấy đã chết ngay trên con phố đó.

Vụ việc này ầm ĩ cả lên, Khánh Vân Hầu và Kiến Xương Hầu đều nói mình không biết gì, đổ tại đám hạ nhân tự ý hành động. Nhưng vì có người chết, lại còn đánh nhau bằng hung khí giữa phố, gây xôn xao khắp kinh thành, cuối cùng Khánh Vân Hầu và Kiến Xương Hầu bị hoàng đế khiển trách tội "sơ xuất trong việc giám sát", tước mất một năm bổng lộc. Quản gia của hai phủ đứng ra tranh đất đều bị đánh năm mươi trượng, phán tội lưu đày, sung quân nơi biên ải.

Chuyện cứ thế bị giải quyết qua loa. Cương Tử bị ai đánh chết, xử tội ra sao thì không một ai nhắc đến.

Đại quản gia Lai Thọ sai người đưa mười lạng bạc, hứa sẽ chu cấp năm trăm đồng tiền lương tháng của Cương Tử cho mẹ góa con côi nàng ấy, cho đến khi Như Ý trưởng thành. Chuyện này coi như xong, không cho phép nàng ấy ôm con đi kêu ca với cấp trên nữa.

Lúc đó mẹ Như Ý sau sinh còn yếu ớt, giữ được mạng sống đã là may mắn lắm rồi, lấy đâu ra sức mà đi gây chuyện?

Đang mải suy nghĩ, Nga tỷ huých nhẹ vào vai nàng ấy: "Nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?"

Mẹ Như Ý đành chấp nhận sự thật, lòng đầy bi phẫn nhưng không muốn liên lụy đến gia đình Nga tỷ, bèn nói: "Ồ, ban nãy nhìn mà hoa cả mắt. Hầu phủ quả thật giàu sang, nơi ở của một di nương thôi mà cũng như cung điện trên trời, trong tranh vẽ cũng không đẹp được như vậy."

Hành lang gấp khúc nơi các nàng đang tạm chờ, toàn là những bức vẽ, cột sơn son thếp vàng, nhìn không xuể.

Nga tỷ nói: "Đại tiểu thư của Tây Phủ chúng ta chính là do Hoa di nương sinh. Bây giờ Hoa di nương sắp lâm bồn, lại sắp sinh thêm một đứa nữa, là đại công thần nối dõi tông đường cho Trương gia, nơi ở đương nhiên không tầm thường rồi."

Có người nói nhỏ: "Đừng nói nữa, vợ Lai Thọ sắp đến rồi."

Đám phụ nhân lập tức xếp hàng ngay ngắn. Vợ Lai Thọ dẫn theo mấy bà vυ" già, trước tiên yêu cầu họ há miệng, xem răng, rồi ngửi hơi thở.

Ai răng đen vàng khấp khểnh, hơi thở có mùi hôi liền bị loại ngay tại chỗ, phải bước ra khỏi hàng. Khoảng hơn chục phụ nhân đã bị loại như vậy.

Trong đó có Tào tẩu tử. Tào tẩu tử kêu oan: "Bình thường miệng ta không hôi đâu, sáng nay trong bữa ăn có đĩa tỏi ngâm đường, nên miệng có mùi, ngậm lá trà rồi mà vẫn không hết. Thưa vợ Lai Thọ, xin bà châm chước cho."

Vợ Lai Thọ cười khẩy: "Biết hôm nay chọn vυ" nuôi mà còn ăn tỏi, đủ thấy là người không biết ý tứ, không để tâm đến công việc. Sau này chăm sóc tiểu chủ tử không tận tâm, đó sẽ là trách nhiệm của ta vì tuyển chọn không nghiêm. Nhìn vòng vàng nặng trĩu trên tay ngươi kìa, ngươi cứ yên tâm ở cửa hàng phát đạt của mình mà làm bà chủ đeo vàng đeo bạc đi, tiền bạc đến nhanh hơn nhiều, làm vυ" nuôi quả thực là thiệt thòi cho ngươi rồi."

Tào tẩu tử nghe vậy, đành ngậm ngùi xấu hổ lui ra.