Chương 5

Như Ý cất tiếng khóc, tiếng khóc của bé gái bảy cân thật vang dội. Nga tỷ tấm tắc khen: “Khỏe thật! Còn to hơn cả tiếng ve sầu ngoài kia nữa, tiếng khóc như muốn làm tốc cả nóc nhà luôn.”

Mẹ Như Ý sững người một lúc, sau đó đổi sang tư thế nằm nghiêng, theo bản năng cho con gái bú. Con bé ngậm ngay lấy, tiếng khóc liền ngừng.

Nga tỷ bê mấy cái chậu thau đầy máu đi đổ. Trượng phu của Nga tỷ đang nấu cháo kê. Nga tỷ dặn: “Chàng múc lớp váng cháo ở trên ra đây.”

Trượng phu của Nga tỷ nhanh nhẹn múc một bát váng cháo, nói: “Trời sáng rồi, ta đi mua con gà mái già về hầm.”

Nga tỷ rắc một thìa đường đỏ vào váng cháo cho mẹ Như Ý tẩm bổ. Với gia nô ở tầng lớp dưới, váng cháo kê và đường đỏ đã là đồ bổ rồi.

Nga tỷ nói: “Đi nhanh về nhanh nhé, à này, trước khi đi thì mang hết số tã lót mẹ Như Ý đã chuẩn bị ra phơi dưới nắng gắt đi.”

Trượng phu của Nga tỷ làm theo răm rắp. Đợi đến khi hắn ta đi mua gà mái già trở về, hòa thượng đạo sĩ đã đi từ lâu, linh đường cũng đang được dỡ bỏ. Cửu Chỉ đang chỉ huy đám gia nhân hộ viện dỡ rạp đám tang.

Trượng phu của Nga tỷ hỏi Cửu Chỉ: “Sao lại đưa tang nhanh thế? Không phải để ba ngày sao?”

Cửu Chỉ hạ giọng: “Đại quản gia Lai Thọ cho người tới, nói chuyện hai phủ cầm hung khí đánh nhau ngoài phố đã ầm ĩ cả lên rồi. Sáng nay ở buổi chầu sớm, các ngự sử đều đang mắng nhiếc. Để dàn xếp cho êm chuyện, tang sự làm đơn giản thôi. Vừa rồi họ đã đưa Cương Tử đến bãi thiêu người để hỏa táng rồi.”

Như Ý đã đi ngoài phân su ba lần. Nga tỷ đang vò giặt đám tã dính đầy phân su xanh lè. Nàng ta chăm sóc mẹ con Như Ý, thức trắng cả đêm không ngủ, mắt thâm quầng, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ:

“Chỉ cho mười lạng bạc mai táng, nói sau này tiền lương tháng năm trăm quan của Cương Tử sẽ đưa cho mẹ Như Ý, cho đến khi mẹ Như Ý gả đi mới thôi. Chàng nói xem, một hán tử khỏe mạnh cường tráng mà chỉ đáng giá có vậy. Năm đó, một con bé tóc vàng hoe sắp chết đói như ta còn đáng giá một đôi ngỗng lớn đấy.”

Trượng phu của Nga tỷ thở dài một tiếng: “Cũng đành chịu thôi, mẹ góa con côi, mỗi tháng có năm trăm quan sống qua ngày là tốt lắm rồi. Chúng ta chiếu cố thêm một chút. Nếu không phải Cương Tử đỡ cho ta, thì giờ này người nằm trên phản ở bãi thiêu chờ hỏa táng chính là ta rồi.”

Trượng phu của Nga tỷ cầm dao định đi làm gà, bỗng nghe thấy tiếng ào ào. Quay đầu nhìn lại, thấy váy thê tử ướt sũng một mảng lớn.

Trượng phu của Nga tỷ giật nảy mình: “Vợ ơi, nàng... nàng tè dầm à?”

Nga tỷ đưa tay sờ, rồi ngửi ngửi: “Ngốc ạ! Vỡ nước ối rồi! Mau gọi bà đỡ kia lại đây!”

Đến nửa đêm, Nga tỷ sinh một bé trai, đặt tên là Cát Tường. Cát Tường sinh non một tháng, chưa đầy bốn cân, nhưng tiếng khóc lại rất to, khóc như thi với Như Ý, đến lũ ve sầu cũng phải hổ thẹn.

Như Ý và Cát Tường, sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày. Sinh ra đã là nha hoàn và gã sai vặt của Hầu phủ. Số phận của chúng vốn dĩ nên giống như đời cha mẹ, hầu hạ chủ nhân, rồi lại sinh ra một lứa gia nô nhỏ để hầu hạ tiểu chủ nhân.

Nhưng sau này, Như Ý và Cát Tường lại sống một cuộc đời khác hẳn. Muốn biết chuyện sau này ra sao, xin nghe hồi sau sẽ rõ.