Chương 3

Xét về vai vế thì Khánh Vân Hầu có bối phận cao hơn, nhưng dù sao tỷ tỷ của ông ta là Chu thái hoàng thái hậu cũng đã qua đời rồi, người đi trà nguội. Kiến Xương Hầu có vai vế thấp hơn, nhưng tỷ tỷ ruột là Trương Hoàng hậu lại được Hoàng thượng hết mực sủng ái, vì vậy hai nhà xem như ngang sức ngang tài, vì vậy mà việc tranh đất đến nay vẫn chưa có kết quả.

Đến nước này, đúng là chậu đồng va phải chổi sắt – cứng đối cứng.

Những người sống ở ngõ Tứ Tuyền đều là gia đinh của Tây phủ, phụ trách canh cổng bảo vệ phủ. Do đó, mỗi lần đàm phán tranh đất, đám hộ viện này phải đứng sau quản gia phất cờ hò reo thị uy, đến lúc tranh cãi mặt đỏ tía tai thì khó tránh khỏi đánh nhau vài trận.

"Dù sao cũng không phải máu của hắn, trên người hắn không có vết thương, chắc là lúc hùng hổ đánh nhau dính phải của người khác thôi." Nga tỷ cắn một miếng bánh táo tàu, khen:

"Thơm ngọt thật đấy, tự tay muội làm còn ngon hơn mua ở ngoài – Ta đã dặn trượng phu nhà ta rồi, sắp làm cha đến nơi, gặp chuyện thì cứ né trước, để đám trai trẻ xông lên đầu đi. Dù sao đất tranh được cũng là của chủ tử, chúng ta là phận hạ nhân, một mẩu đất bằng móng tay cũng chẳng dính được."

Vợ Cương Tử cắn một miếng bánh hoa quế nhỏ, lấy khăn tay lau vụn bánh dính trên môi, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Lời Nga tỷ nói như thánh chỉ, trượng phu của Nga tỷ nhất định nghe theo. Nhà ta mà nói thêm vài câu là lại phiền phức rồi."

"Đương nhiên phải nghe rồi." Nga tỷ trợn tròn mắt: "Dám không nghe à? Có ván giặt hầu hạ! Bắt quỳ đến canh ba! Xem hắn có chịu phục không!"

Vợ Cương Tử mỉm cười, không nói tiếp mà đổi sang chuyện khác: "Có một chuyện nhà ta đồng ý rồi, đứa bé trong bụng ta, sau này dù là trai hay gái đều đặt tên là Như Ý, tên gọi cho may mắn. Chúng ta làm cha mẹ, chỉ mong con cả đời thuận buồm xuôi gió, cát tường như ý."

"Như Ý!" Nga tỷ vỗ đùi: "Tên hay! Đứa trong bụng ta mặc kệ là trai hay gái đều gọi là Cát Tường. Đợi họ về ta sẽ nói với hắn ngay, hắn chắc chắn thích. Không thích thì cứ quỳ ván giặt, quỳ đến khi nào thích thì thôi!"

Hai phụ nhân mang thai vừa ăn uống vừa nói cười, vết máu đã hoàn toàn bị giấm trắng tẩy sạch. Họ cùng nhau múc nước giếng, ngâm giặt lại quần áo, vắt khô, đang bưng chậu gỗ ra khỏi đình giếng thì một đám người đông nghịt ùa vào ngõ Tứ Tuyền.

Có người gọi lớn: "Vợ Cương Tử! Vợ Cương Tử!"