Chương 28

Một chọi năm, lại còn không dùng gậy? Năm gã sai vặt đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy phần thắng trong tay đã mười mươi, lúc này chúng cũng chẳng màng đến chuyện công bằng hay không nữa. Triệu Thiết Trụ quát lớn: "Đánh thì đánh!"

Triệu Thiết Trụ ra tay trước, hắn ta hùng hổ xông tới vung nắm đấm thẳng vào mặt Cát Tường. Thế nhưng Cát Tường vẫn đứng im bất động, đợi đến khi đối phương áp sát mới nghiêng mình né tránh cú đấm vụng về, rồi thuận theo đà lao tới của hắn ta mà kẹp chặt cánh tay, xoay người vật ngược ra sau. Gã sai vặt mất thăng bằng, cả người xoay một vòng trên không trung rồi "rầm" một tiếng đập mạnh xuống đất, chấn động đến mức lá trúc rụng đầy lối đi cũng bay tứ tung.

"Á!"

Gã sai vặt gào lên thảm thiết như lợn bị chọc tiết. Bốn tên còn lại thấy vậy thì hồn xiêu phách lạc, không dám đánh tiếp mà vội vàng kéo tên đang nằm dưới đất dậy rồi bỏ chạy thục mạng.

Hắc Đồn định đuổi theo nhưng Cát Tường đã kịp ngăn lại, thấp giọng nói: "Đừng đuổi, vừa rồi ta cố ý đập đầu chim đầu đàn để dằn mặt thôi. Thực ra nếu đánh một chọi năm thật, bọn chúng mà cùng ùa lên, đứa ôm tay đứa giữ chân thì ta dù có thắng cũng sẽ trầy da tróc vẩy."

Hắc Đồn thắc mắc: "Vậy sao huynh còn đòi một chấp năm làm gì?"

Cát Tường đáp: "Không đánh cho bọn chúng sợ đến mất mật thì sau này bọn chúng vẫn sẽ tìm Như Ý và mọi người để gây phiền phức thôi."

Nhóm Cát Tường không đuổi theo, nhưng năm gã sai vặt Đông phủ kia cũng đột ngột dừng bước ở ngay lối vào đường mòn rừng trúc. Chúng không chạy nữa mà ngoan ngoãn lùi sang một bên, khúm núm nhường đường.

Người đi tới là một phụ nữ ăn mặc sang trọng, diện lụa là vàng ngọc, theo sau là mấy nha hoàn và bà tử cũng ăn mặc chỉnh tề. Nhìn qua đã biết là người không dễ chọc vào, đám sai vặt đành phải né sang một bên để tránh va chạm.

Từ khi Như Ý bắt đầu hiểu chuyện, Nga tỷ thi thoảng lại dắt nàng vào nhị môn dạo chơi để mở mang tầm mắt, học cách nhìn người và đoán ý, nhằm tạo nền tảng để sau này nàng có thể trở thành nhất đẳng đại nha hoàn. Vì thế, Như Ý nhận ra ngay người phụ nữ này chính là vợ của Lai Thọ, cựu đại quản gia của phủ Tây.

Trước đây, do Tây phủ tranh chấp ruộng đất với phủ Khánh Vân Hầu ngay trên phố, đại quản gia Lai Thọ đã bị phán tội lưu đày ra biên ải. Hiện giờ, đại quản gia của Tây phủ là Lai Hỉ, nên người quản sự trong nhị môn tự nhiên trở thành vợ của Lai Hỉ. Tục ngữ có câu "một rừng không thể có hai hổ", ban đầu vợ Lai Thọ không cam tâm nhường vị trí nên đã đấu đá kịch liệt với vợ Lai Hỉ. Nhưng vì không có trượng phu chống lưng nên bà ta nhanh chóng thất thế, trước tiên bị đẩy sang làm việc ở viện của Hoa di nương, sau này có cháu nội thì xin nghỉ việc về nhà vui vầy bên con cháu, chỉ đến dịp lễ Tết mới vào nhị môn thỉnh an Hầu phu nhân.

Thế nhưng, kể từ khi Kim Thái phu nhân, tức lão tổ tông Trương gia trở về quê dưỡng lão và Di Viên được đại trùng tu, vợ Lai Thọ lại một lần nữa lấy lại uy phong! Bởi lẽ, bà ta vốn là nha hoàn hồi môn của lão tổ tông, hầu hạ từ nhỏ rồi theo bà cụ về Trương gia, sau đó được gả cho gã sai vặt trong nhà.