Chương 25

Như Ý bốc nửa bát tóp mỡ, sau đó rắc thêm chút muối mịn và bột tiêu vào trộn đều, rồi cùng Yên Chi nhâm nhi như một món ăn vặt.

Ở đây toàn là phụ nữ, vì vậy cách ăn mặc cũng có phần tùy tiện hơn. Cả Như Ý và Yên Chi đều đã cởi váy dài, hạ thân chỉ mặc một chiếc quần sa mỏng. Còn phần thân trên, sau khi cởi lớp áo mỏng, họ chỉ mặc một chiếc áo bỉ giáp bằng vải gai mịn, để lộ cả cánh tay trần.

Ngực của các nàng vẫn còn phẳng, chưa đến tuổi phải mặc áo chẽn, chính vì thế cách ăn mặc mát mẻ thế này cũng giúp xua đi phần nào cái nóng oi ả của mùa hè.

Như Ý thì thái đậu phụ, Yên Chi thì thái miến. Cả hai cứ chốc chốc lại bốc một miếng tóp mỡ rang muối tiêu bỏ vào miệng, trong khi tay vẫn thoăn thoắt băm trên thớt, tạo nên những tiếng lộc cộc đều đặn tựa như tiếng vó ngựa.

Như Ý bỗng lên tiếng: “Mấy gã sai vặt bên Đông phủ thật đáng ghét.”

Yên Chi gật đầu tán thành, nói: “Bọn họ còn mặt dày mà nhìn chúng ta nữa chứ. Bữa sáng nay là do người bên Đông phủ nấu đấy, ta nghe Trường Sinh nói đám sai vặt bên đó còn ăn vụng món thạch da heo, trong khi người của chúng ta thì chỉ có bánh bao, cháo loãng với dưa muối, chẳng thấy một giọt dầu mỡ nào. Ngươi xem, đến trưa ba người họ đói đến mức nào rồi kìa.”

Như Ý thở dài: “Cứ suốt ngày ngươi trộm ta giấu, đấu đá lẫn nhau thế này, thật chẳng có gì hay ho. Ta chỉ mong sao cái vườn này mau chóng sửa cho xong, để chúng ta còn được về nhà sống cuộc sống của riêng mình.”

Yên Chi lại cười đáp: “Ta thì lại khác ngươi, ta lại mong được về nhà muộn một chút cơ. Bởi vì bây giờ nhà ta đang được ở riêng một tiểu viện trong Di Viên, chỉ riêng gian Tây sương ta ở đã có tới ba phòng trống. Chứ còn ở ngõ Tứ Tuyền, căn phòng nhỏ của ta chỉ là một góc được ngăn ra bằng tủ quần áo, vừa đủ kê một chiếc giường, che bằng một tấm rèm vải chứ đến một cánh cửa đúng nghĩa cũng chẳng có. Vả lại, nửa năm nay theo phụ bếp cho mẹ ta, ta cũng học hỏi được thêm chút tài nấu nướng.”

Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, nên suy nghĩ tự nhiên cũng chẳng giống nhau. Như Ý nói: “Ban ngày đã mệt rã rời rồi, về đến nơi là chỉ muốn đặt lưng xuống ngủ một giấc thôi. Với lại, bất kể ở đâu, ta cũng chỉ thích ngủ cạnh mẹ, hơi đâu mà để ý phòng lớn hay phòng nhỏ chứ? Miễn là được ngủ cùng mẹ, thì ở đâu cũng như nhau cả thôi.”

“Dĩ nhiên là có để ý chứ.” Yên Chi đáp lại: “Khi ta nằm trên chiếc chiếu mát, lắng nghe tiếng côn trùng mùa hạ rả rích ngoài cửa sổ, không phải nghe tiếng thở hay tiếng ngáy của người khác, cảm giác như giữa trời đất này chỉ có một mình mình thôi, thoải mái biết bao.”

Như Ý lại nói: “Ta thì không được rồi. Nửa đêm tỉnh giấc, ta phải sờ thấy mẹ bên cạnh trên giường thì mới ngủ lại được. Chứ mà không thấy mẹ đâu là ta thao thức không tài nào chợp mắt nổi nữa.”

Yên Chi bèn nhón một miếng tóp mỡ đút cho Như Ý, vừa cười vừa trêu: “Lớn tướng thế này rồi mà vẫn cứ như trẻ con, làm nũng với mẹ hoài.”

Như Ý cười đáp: “Mẹ ta bảo rồi, cho dù ta có sống đến một trăm tuổi đi nữa thì ta vẫn là cục vàng cục bạc của mẹ.”

Vừa nói vừa cười, nhân bánh bao cũng đã băm xong, bột cũng đã ủ xong. Mẹ Như Ý dẫn hai cô bé cùng gói bánh: “Gói to một chút nhé, đậu phụ, miến với tóp mỡ đều chín cả rồi, lát nữa cho lên nồi hấp, chỉ cần vỏ bánh chín là bánh sẽ chín thôi. Dạo này củi lửa không đủ lắm, người đi mua vẫn chưa mang củi mới về, nên phải dùng tiết kiệm một chút.”

Cái bánh bao Như Ý gói to bằng cả đầu trẻ sơ sinh, nàng cằn nhằn: “Cái cảnh túng thiếu này không biết phải chịu đến bao giờ nữa? Hồi nhà bếp ở công trường mới mở, ngày nào cũng có cá to thịt lớn, đến sườn heo cũng ăn không hết.”

“Sau đó thì thịt miếng biến thành thịt thái sợi, thịt thái sợi lại biến thành thịt băm, đến bữa tối nay thì đến thịt băm cũng chẳng còn. Mẹ phải giữa trời nóng nực mà đi rán mỡ heo, chiên tóp mỡ để gói bánh, nghĩ ra bao nhiêu cách để tiết kiệm nguyên liệu, tiết kiệm củi lửa, vậy mà người khác chẳng những không biết ơn lại còn suốt ngày ca thán.”

Mẹ Như Ý nói: “Thôi được rồi, được rồi, chẳng lẽ cơm mẹ nấu thì Cát Tường với bọn con không ăn à? Thịt thì ít mà người thì đông, người ta oán trách vài câu thì cứ để họ oán trách. Chẳng lẽ người của Tây phủ chúng ta lại không ca thán đầu bếp của Đông phủ hay sao? Cứ giả câm giả điếc cho qua chuyện là được.”

Chập tối, bánh bao hấp chín được chất đầy năm cái sọt lớn. Như Ý và Yên Chi khiêng một sọt bánh đi về phía nhà kho.

Khi đi ngang qua một rừng trúc, đột nhiên có mấy người từ đâu bước ra, đều là đám gã sai vặt bên Đông phủ ở nhà kho, chính là đám vừa mới cãi nhau với Cát Tường và mọi người hồi trưa.

Gã sai vặt cười hề hề tiến lại gần: “Hai muội muội khiêng sọt nặng thế này vất vả quá, bọn huynh đặc biệt đến đây để giúp một tay, để bọn huynh khiêng cho.”

Miệng thì nói là đến giúp, nhưng mắt lại cứ liếc xuống đáy sọt, thậm chí có kẻ đã thò tay vào sờ mó, xem thử hai người các nàng có giấu giếm món gì ăn riêng không.

Ps: Thật ra nữ 9 sinh sơm hơn nam 9, nhưng sốp vẫn xưng hô huynh-muội cho thống nhất luôn nhé.