Hồi trước kể rằng, lão tổ tông của Trương gia là Kim Thái phu nhân đã xuất cung về nhà. Vì thế, Chính Đức hoàng đế đã đặc biệt ban cho bà ngoại một mảnh đất để an hưởng tuổi già.
Mảnh đất này chỉ cách Đông phủ và Tây phủ của Trương gia một con phố, vốn là một dinh thự lớn của một vị quan phạm tội đã bị niêm phong tịch thu. Mà nói ra thì, vị quan này năm xưa còn uy phong hơn cả Trương gia, bởi đó chính là Thạch gia ở Vị Nam, một gia tộc có đến hai người được phong tước Công Hầu.
Thạch gia này có lai lịch không hề tầm thường, đời đời đều là võ tướng. Chuyện kể rằng, năm xưa khi Anh Tông hoàng đế tuần du phương Bắc, không may bị người Ngõa Lạt bắt làm tù binh, lịch sử gọi đây là “Sự biến Thổ Mộc Bảo”. Bấy giờ, đại quân Ngõa Lạt uy hϊếp kinh thành, đô thành Bắc Kinh đứng trước nguy cơ diệt vong. Chính trong hoàn cảnh đó, những người đàn ông của Thạch gia đã theo Binh bộ Thượng thư Vu Khiêm, dũng mãnh xông pha gϊếŧ giặc, quyết tâm bảo vệ kinh thành.
Về sau, Anh Tông hoàng đế được thả về, nhưng lại bị đệ đệ là Cảnh Thái hoàng đế giam lỏng ở Nam Cung. Chính người Thạch gia đã giải cứu Anh Tông hoàng đế khỏi Nam Cung, nghênh đón ngài trở lại Tử Cấm Thành, sự kiện này lịch sử gọi là “Sự biến Đoạt Môn”.
Nhờ vậy, Thạch gia đã lập được đại công trong cả trận chiến bảo vệ Bắc Kinh lẫn “Sự biến Đoạt Môn”, do đó được trọng dụng, một thời quyền khuynh triều dã. Trong nhà có Trung Quốc Công Thạch Hanh và Định Viễn Hầu Thạch Bưu, quả thật là một nhà hai tước Công Hầu, vinh quang biết mấy!
Tiếc thay, về sau Thạch gia bị vạch trần tội lớn mưu nghịch, thế nên đã bị tước đoạt đan thư thiết khoán, tịch biên gia sản và tru diệt cả tộc. Chỉ có một phần nữ quyến và con cháu vị thành niên bị sung làm nô ɭệ cho quan phủ.
Năm xưa, khi Thạch gia còn đang hiển hách, họ đã cho xây dựng dinh thự vô cùng hoành tráng. Nghe nói sự xa hoa của nó tuy không sánh bằng hoàng cung, nhưng cũng ngang ngửa với phủ của Thân vương. Đến khi bị tịch biên gia sản, người ta còn phát hiện ra nhiều chi tiết vượt quá quy định, khiến cho tội lại càng thêm nặng.
Chuyện Thạch gia bị tịch biên xảy ra vào năm Thiên Thuận thứ tư, tức là bốn mươi sáu năm về trước. Dinh thự huy hoàng lộng lẫy ngày nào giờ đây đã lâu năm không được tu sửa, trở nên hoang tàn đổ nát.
Thật đúng là: Phòng không nhà trống, xưa kia hốt ngọc đầy giường. Cỏ khô dương héo, từng là nơi múa hát tưng bừng!
(Chú thích: Trích từ bài “Hảo liễu ca giải chú” của Chân Sĩ Ẩn trong “Hồng Lâu Mộng”)
Đình đài lầu các, nơi đâu cũng mang dáng vẻ suy tàn, đúng như câu thơ "mạng nhện giăng đầy xà nhà chạm trổ", hoàn toàn không thể ở được. Vì vậy, dinh thự này bắt buộc phải được tu sửa lại toàn bộ thì lão tổ tông Trương gia mới có thể đến đây an hưởng tuổi già.
Hai huynh đệ Trương gia là Thọ Ninh Hầu và Kiến Xương Hầu cùng nhau phụng dưỡng lão tổ tông Kim Thái phu nhân, vì thế Đông phủ và Tây phủ đều góp tiền, góp sức, góp người để tu sửa Di Viên.
Theo tính toán, nếu mọi việc thuận lợi, thì chỉ cần một năm là có thể hoàn thành.
Thế là đám gia nô của cả hai phủ đều bận rộn tối mắt tối mũi, trừ những đứa trẻ còn bú sữa mẹ ra thì không một ai được nhàn rỗi.
Nhóm hộ viện trượng phu của Nga tỷ được điều tạm đến Di Viên để trông coi công trường.
Những đứa trẻ trạc tuổi choai choai như Cát Tường, Hắc Đồn, và Trường Sinh thì làm tạp vụ trong kho.
Như Ý thì theo mẹ Như Ý và các phụ nhân khác lo việc bếp núc, nấu ăn ở công trường.
Thời gian gấp rút, nên trong suốt một năm này, tất cả bọn họ đều ở tạm tại công trường Di Viên. Cũng may là ở đây có nhiều phòng trống, nên chỗ ở còn rộng rãi hơn cả ngõ Tứ Tuyền.